Người Việt Mau Quên !
Mấy hôm trước tôi có đọc thư ngỏ của ông Nguyễn Ngọc Ngạn, cải chính về vụ tụi lưu manh CLONE giọng nói, giọng văn của ông với mục đích riêng. Hôm nay tôi đọc thêm nội dung buổi phóng vấn của phóng viên Thuong Le thuộc BBC dành cho ông Ngạn.
Thì cũng chừng ấy thứ như được đề cập trong thư ngỏ, nhưng được khai triển rộng hơn với những tâm tình của ông Ngạn về công việc MC, viết văn, đọc truyện của ông ta trước khi về hưu, và cuộc sống hiện tại của gia đình ông.
Với tôi, dù ông NNN nói thần nói thánh gì đi nữa thì cũng chẳng ép phê gì, vì trước nay tôi chẳng bao giờ tin vào những thứ hoa ngôn xảo ngữ của ông ta!
Điều khiến tôi chú ý là hằng ngàn những bình luận đầy cảm tình của người Việt khắp nơi dành cho ông Ngạn đối với THƯ NGỎ và buổi phóng vấn của BBC.
Tôi phải công nhận cái tài ăn nói của ông Ngạn trong vai trò một MC, một nhà văn v.v. Chính cái tài đó đã khiến cho hằng vạn người đam mê ông và quên hẳn những gì ông đã làm, đã nói trong PBN 40 chủ đề Mẹ.
Ông NNN vượt biển tìm tự do và ông may mắn đặt chân tới Canada, nhưng ông đã mau quên cái mất mát đau thương của bản thân gia đình ông trên đường vượt biển.
Và hằng vạn người Việt hôm nay sống lưu vong trên đất nước người cũng giống ông Ngạn, rất mau quên.
Ngày miền nam VN rơi vào tay bọn CSVN, có thể nói không có gia đình nào thoát khỏi cảnh bị lũ thú vật chà đạp, áp bức. Hằng triệu quân cán chính VNCH bị đày đọa nơi rừng thiêng nước độc. Hằng triệu gia đình bị cướp nhà, cướp đất , bị đẩy lên vùng kinh tế mới đèo heo gió hú. Và cả một phong trào vượt biển tìm tự do vì không thể nào chịu đựng được chế độ cai trị tà ác của bọn Việt Cộng, dù phải kinh qua những chết chóc thảm thương trên đường biển, đường bộ v.v.
Nhưng rồi cũng chính những người tị nạn xác xơ, thê thảm đó trên các hòn đảo ở Malaysia, Indonesia, Phillippines .. ngày nào bây giờ đã quên sạch sẽ!
Ông NNN vì lý do nào đó mà quên bẳng mất mát đau thương của gia đình ông để tiếp tay bôi bác VNCH và tuyên truyền cho chế độ csvn, còn những người tị nạn năm nào thì VÌ NHỮNG LỜI DẪN DẺO MIỆNG CỦA NGUYỄN NGỌC NGẠN mà quên bẳng đi những gì ông nói trong PBN 40.
Những buổi diễn của PBN vẫn đông người tham dự dù là ở Mỹ, Úc, Campuchia, Thailand v.v. và người Việt tị nạn, ngày xưa đói rách thảm thê, nay cổ cồn cà vạt, áo quần xênh xang, mặt mày rạng rỡ tung hô tài ăn nói của MC Nguyễn Ngọc Ngạn?
Có một bạn vào bài viết của tôi về NNN và còm rằng "Ông Ngạn giờ đã về hưu, hãy để ông yên, mình đâu có tốt lành gì mà phán xét người ta!'. Một bạn khác thì viết "Hãy mạnh ai nấy sống đi, sao mà sân si quá vậy?"
Hỡi ôi, đâu phải chỉ có vụ NNN mới cho thấy bản tính người Việt mau quên!
Sau khi bọn thú vật CSVN cưỡng chiếm MNVN năm 1975, chúng đặt ách nô lệ vào cổ của cả một dân tộc. Từ một quân cán chính của VNCH cho đến một dân thường, không có ai thoát khỏi ách thống trị dã man, tàn độc của thằng cs. Có người ở Sài Gòn sống tạm, trốn chui trốn nhủi, lấy đêm làm ngày, cuối cùng vượt biển thành công, đặt chân tới Mỹ. Thế mà cũng chính cái thằng vào thập niên 1980, đứng trước phái đoàn Mỹ tuyên thệ VÌ TỰ DO kia, bây giờ lại nhắm mắt nhắm mũi bắt tay với PHE TẢ, dùng mọi thủ đoạn nhơ nhớp, bẩn thỉu để tấn công CHÍNH NGHĨA TỰ DO của người dân Mỹ!
Đời khốn nạn đến thế là cùng!
Huỳnh Hậu

Nhận xét
Đăng nhận xét