Người Bắc Di Cư Và Cái Chết Đau Thương Của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Người Bắc Di Cư Và Cái Chết Đau Thương
Của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Nguyễn Vy Túy
Hôm nay, ngày 2 tháng 11 năm 2025, cách đây đúng 62 năm một biến cố kinh hoàng đã xảy ra trên đất nước Việt Nam - một sự kiện mà bất cứ những ai có tinh thần yêu nước, chuộng tự do và dân chủ, cũng như sự toàn vẹn lãnh thổ, đều không ngăn được sự nuối tiếc, khi người sáng lập nền Đệ Nhất VNCH là chí sĩ Ngô Đình Diệm và bào đệ là ông cố vấn Ngô Đình Nhu đã ngã gục, vì những âm mưu thấp hèn của chính đồng minh và những người thuộc cấp ưa danh vọng cá nhân.
Chính vì thế, trong tâm tư của những người Bắc di cư như gia đình chúng tôi, đều không coi đây là ngày Cách Mạng hay ngày Quốc Khánh, vì thực tế cho thấy đây là ngày đen tối nhất của Quốc Gia, ngày mà một số phản tướng và tay sai đã can tâm phản bội lại nguyện vọng trung thực của cả toàn dân.
Hôm nay, nhiều nơi có người Việt tỵ nạn đã đứng ra cử hành lễ giỗ cho cố TT Ngô Đình Diệm, người đã xây dựng một di sản quý báu cho đất nước VN trong 9 năm cầm quyền ngắn ngủi (từ năm 1954 đến năm 1963), nhưng đã để lại những dấu ấn tốt đẹp không thể phai mờ dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua.
Cứ mỗi năm, gần đến ngày Lễ Các Thánh (1.11), thì lòng tôi lại dâng lên một niềm nuối tiếc khôn nguôi, khi nghĩ về Biến Cố 1.11. 1963, và cái chết não lòng của Tổng thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu, trong lòng chiếc thiết vận xa M.113.
Cái hình ảnh hai người bị trói quặt tay ra phía sau, với những viên đạn bắn vào đầu ấy, như một ám ảnh kinh hoàng mà cho tới giờ tôi vẫn không thể nào quên được. Không thể nào hiểu được!
Bởi hành động ấy đã không thể dành cho quân thù, khi họ bị bắt hay đầu hàng, huống hồ gì đây lại là người công minh, chính trực "tạo ra thể chế", cũng như trao súng ống và quyền lực cho họ!
Riêng đối với một gia đình Bắc kỳ Di cư năm 1954 như tôi, (và có thể hàng triệu người di cư khác), tôi nghĩ tất cả đều còn nợ Ngô Tổng Thống một lời cảm ơn.
Mặc dù ông nay đã về phương trời khác, và chẳng nghĩ gì, nghe gì đến lời cảm ơn lạc lõng và muộn màng này. Nhưng tôi không thể không nói ra, vì đó là một món nợ xương máu, khi ông đã phải ngã xuống, để cho những người yêu chuộng tự do như chúng tôi được sống.
Bố mẹ tôi là dân bần cố nông, là những người sau cùng rời miền Bắc từ tỉnh Thái Bình, để xuống tàu "há mồm" vào Nam vào những tháng cuối năm 1954, khi mà cuộc di cư tìm tự do đã gần như chấm dứt. Lúc ấy mẹ tôi đang mang bầu, sắp sanh, và đứa nhỏ trong bụng ấy chính là tôi.
Cuộc vượt thoát ấy, mặc dù mẹ tôi chưa hề kể, nhưng tôi nghĩ là phải cực nhọc và gian truân lắm, bởi ngoài chuyện bụng mang dạ chửa, mẹ tôi lại còn phải gồng gánh bao thứ hành lý khác trên vai.
Nếu không cố tình vượt thoát để tìm tự do, tôi nghĩ bố mẹ tôi đã ở lại miền Bắc với mấy đứa con đầu. Nhưng họ vẫn ra đi, dù biết sẽ phải gặp muôn ngàn gian truân chập chùng trước mắt. Chỉ vì một ước muốn duy nhất là được tự do giữ đạo, tại một vùng đất tự do, không cộng sản.
Khi bố mẹ tôi đặt chân tới miền Nam, cũng là lúc tôi được sinh ra ở bến Bình Đông (Chợ Lớn), với khí trời trong lành của miền đất tự do. Điều này rõ ràng cho thấy, tôi đã được cưu mang từ cuộc vượt thoát tìm tự do lần đầu tiên vào năm 1954 ấy.
Bố tôi, để trả ơn cho chế độ đã tạo kiếp sống mới cho mình, ông đã tình nguyện gia nhập Quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Với ước muốn bảo vệ chế độ, và mưu tìm cuộc sống an ninh cho những người khác. Thay vì đến các vùng định cư dành cho người Bắc di cư như Gia Định, Hố Nai, Cái Sắn... Bố tôi theo đơn vị về đóng quân tận Châu Đốc.
Lúc ấy tôi còn quá nhỏ, nhỏ đến độ không thể nhớ được khuôn mặt ông lúc qua đời. Mà chỉ còn nhớ được tiếng kèn "thúc quân" của ông thổi mỗi sáng ở doanh trại.
Bố tối có lẽ là một trong những người lính đầu tiên chết cho nền Đệ Nhất Cộng Hòa. Bố chết, mẹ tôi một nách đưa 5 đứa con thơ trở về Sài Gòn mưu sinh tìm sống.
Tôi nhớ với số tiền trợ cấp ít ỏi từ Bộ Cựu Chiến Binh dành cho gia đình tử sĩ, mẹ tôi và chị tôi đã phải buôn bán lam lũ mới đủ gạo cho cả nhà. Cuộc sống tuy đạm bạc, nhưng cả gia đình tôi vẫn được hưởng sự tự do và no ấm, trong một căn nhà nhỏ hẹp ở xứ Lộc Hưng.
Riêng tôi vì là một Quốc Gia Nghĩa Tử nên đã được hưởng một nền giáo dục nhân bản, tôn sư trọng đạo, không thua gì bất cứ một nền giáo dục tân tiến nào khác trên thế giới.
Tôi chỉ nêu ra hoàn cảnh riêng của gia đình tôi, để quý vị thấy công ơn của Tổng thống Ngô Đình Diệm với người Bắc di cư to lớn như thế nào:
Bố tôi là một người lính trơn, hy sinh vì tổ quốc, nhưng mẹ tôi được lãnh tiền tử tuất cho mãi đến khi mất nước. Cá nhân tôi vì là Quốc Gia Nghĩa tử nên được theo học miễn phí trọn đời, ở bất cứ trường nào, cấp bậc nào.
Nếu gia nhập Quân đội, tôi sẽ được đào tạo thành một người lính chuyên nghiệp từ trường Thiếu Sinh Quân hay trường Võ bị.
Dầu vậy, tôi lại được hưởng đặc ân miễn dịch, vì là con trai độc nhất còn lại trong gia đình, có cha hy sinh vì tổ quốc, anh trong Quân ngũ, và mẹ già trên 60 tuổi.
Điều ấy cho thấy giá trị nhân bản của nền Đệ nhất Cộng Hòa, điều ấy cho thấy tinh thần trì thủ ân nghĩa của người đứng đầu thể chế.
Sự đạo đức, và hy sinh chính mạng sống của mình, để bảo vệ những điều mà mình tin là đúng đắn của cố TT Ngô Đính Diệm muôn đời vẫn là ánh đuốc soi đường của những người còn nặng lòng với đất nước.
Khóc tâm Chí Sĩ sáng ngờiNhân tài, trí đức, cả đời vì dânDựng nước dâng trọn xác thânĐến khi gục ngã, chẳng cần quốc tangTiếc người, vang tiếng khóc thanTương lai đất nước tan hoang rã rờiTừ nay đến mấy mươi đờiChỉ Ngô Tổng Thống muôn đời lưu danhNgười thật xứng đáng hùng anh...
Hôm nay, nhân ngày giỗ của cố Tổng thống, tôi xin thay mặt những người mang ân đức của cụ, những người muốn nói lên lời cảm ơn ngài mà không có dịp - để thắp nén hương lòng, cũng như cúi đầu tưởng nhớ đến một vĩ nhân của thời đại.
Của đất nước VN sầu thảm!
Trân trọng kính chào quý vị.

Nhận xét
Đăng nhận xét