Chuyện Phiếm : Mồm Loa Mép Giải - Cả Vú Lấp Miệng Em

Chuyện Phiếm
Mồm Loa Mép Giải - Cả Vú Lấp Miệng Em
Nancy Bui


Liệu những màn kích động đường phố và diễn tuồng chính trị có cứu nổi Thống đốc Tim Walz và Dân biểu Ilhan Omar của Minnesota khỏi các cuộc điều tra gian lận công quỹ lên đến hàng tỷ USD, kéo dài suốt nhiều năm qua?
Nhìn cảnh bạo loạn được khoác áo “biểu tình vì công lý”, tôi thấy lại bóng ma của Sài Gòn trước 1975.
Khi ấy cũng có một lực lượng tự xưng là “cấp tiến”, “thành phần thứ ba”, luôn lớn tiếng nhân danh hòa bình, công lý, dân chủ – nhưng thực chất là làm loạn từ bên trong, tiếp tay cho thế lực phá hoại.
Tôi từng tận mắt chứng kiến.
Là phóng viên trẻ của nhật báo Sóng Thần, tôi được Tổng Thư Ký Uyên Thao cử theo dõi phiên xử bà Ngô Bá Thành tại Tòa án Quân sự đường Bạch Đằng (gần Ba Son).
Trước phòng xử, giữa phóng viên trong và ngoài nước (AP, Reuters, UPI…), bà ta được khiêng vào bằng cáng, ho ngặt nghẽo như sắp chết.
Nhưng chỉ cần một cái micro, bà bật dậy ngay, thao thao bất tuyệt bằng Anh – Pháp – Việt, vu cáo chính quyền VNCH là tàn ác, vô nhân đạo, đàn áp “người yêu nước”.
Ngày hôm sau, truyền thông quốc tế đồng loạt lặp lại kịch bản đó, biến một kẻ tiếp tay cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thành “biểu tượng đấu tranh”.
Đó chính là chiến tranh truyền thông – thứ vũ khí còn nguy hiểm hơn súng đạn.
Sự thật thì sao?
Cộng sản miền Bắc xua quân xâm lược miền Nam, giết dân, đốt làng, phá nát đời sống hiền hòa.
Cái gọi là “giải phóng miền Nam” chỉ là bình phong chính trị, còn “thành phần thứ ba” là tay trong, làm nhiệm vụ đánh sập miền Nam từ nội bộ.
Miền Nam sụp đổ không chỉ vì thiếu súng đạn, mà còn vì bị đục khoét bởi những kẻ nhân danh đạo đức.
Khi Mỹ rút, viện trợ cạn, còn Liên Xô – Trung Cộng đổ thêm vũ khí cho miền Bắc để đánh cho xập miền Nam, kết cục đã được an bài.
Điều mỉa mai nhất:
Sau 1975, chính những kẻ từng hô hào “cấp tiến” bị gạt sang một bên.
Nguyễn Thị Bình, Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Bá Thành… đều chỉ là con tốt thí. Khi không còn giá trị tuyên truyền, họ bị cho ra rìa, ngậm đắng nuốt cay.
Nhìn Minnesota hôm nay, tôi thấy lại đúng mô thức ấy:
Bạo loạn được hợp thức hóa bằng khẩu hiệu.
Sai phạm bị che lấp bằng cảm xúc đám đông.
Chính trị sân khấu thay cho trách nhiệm pháp lý.
Truyền thông biến thành mồm loa mép giải.
Lịch sử không lặp lại y nguyên, nhưng nó lặp lại bằng mô hình.
Việt Nam Cộng Hòa đã trả giá bằng mất nước.
Hoa Kỳ – và Minnesota – đừng tự tin rằng mình miễn nhiễm.
Cầu mong nước Mỹ tỉnh táo, để vết xe đổ của VNCH không bị lặp lại trên chính mảnh đất của tự do. Mong lắm thay!

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271