Chuyện tình dầu mỡ XHCN: Một ông có dầu, một ông có mõm
Nhiều người nhắn tin cho em hỏi là: Nhân tiện Mỹ nuốt Venezuela thì Mỹ lật luôn Cuba cho sớm chợ.
Ấy không, nếu em là Tổng thống Mỹ, em phải bảo tồn bằng được Cuba, cứ 10 năm 1 lần, em sẽ tổ chức mít tinh vinh danh sự nghèo đói bền vững của Cuba, đấy mới là cao cờ : ăn cướp tiền và chống lại Mỹ đế thì muôn đời khổ.
.
Venezuela từng tưởng mình là anh hùng cứu thế của phong trào cánh tả Mỹ Latinh. Có dầu trong tay, có tiền trong két, có ảo tưởng trong đầu. Hugo Chavez nhìn sang Cuba, thấy Fidel Castro già nhưng mồm còn khỏe, liền nảy ra một thiên tài chiến lược: "bố mày có dầu, còn mày thì có khẩu hiệu, hợp lại là thành cách mạng thế kỷ."
Thế là dầu bơm sang Cuba đều như truyền dịch, không cần hỏi giá, không cần đòi hạn trả. Cuba nghiễm nhiên trở thành con nuôi số 1, ăn trên ngồi trốc, sống bằng xăng của người khác nhưng Cuba và báo chí cách mạng ở Đông Lào vẫn giảng đạo đức tự lực tự cường cho thiên hạ nghe.
Cuba thì quá quen với kiểu ăn bám này rồi. Trước bú Liên Xô, sau bú Venezuela. Bú rất tự nhiên, rất đạo mạo. Miệng nói chống đế quốc, tay chìa can xăng. Cách mạng Cuba vận hành bằng một công thức đơn giản: không cần sản xuất, không cần cải cách, chỉ cần tìm được "ông bố" mới có tiền nuôi. Dân đói? Kệ mẹ chúng mày, miễn là lãnh đạo có điện, có xe, có đảo nghỉ dưỡng, có thời gian ngồi giảng đạo lý về sự hy sinh.
Rồi đến lượt Venezuela ngã. Giá dầu sập, quản lý ngu, tham nhũng tràn lan, nhà nước biến thành cái máy đốt tiền. Tới thời Maduro, cái bình dầu không còn đầy nữa. Mà hài ở chỗ Venezuela còn chưa đủ xăng cho dân mình, vẫn cố giữ vai "anh cả cách mạng" , trong khi dân xếp hàng mua bánh mì. Còn Cuba thì đứng nhìn, mặt ngơ ngác như đứa con quen được chu cấp, tự nhiên tháng này bố gửi ít tiền hơn.
Đến năm 2023, dầu giảm, Cuba tắt đèn. Tắt rất nhanh. Tắt rất thật. Chủ nghĩa xã hội phiên bản Caribe chạy bằng máy phát điện, mà máy phát thì cần xăng. Không xăng là lộ nguyên hình, kinh tế không tự đứng được, xã hội không nuôi được, nhà nước chỉ còn lại đúng mỗi loa phường. Và như mọi khi, khi mọi thứ sụp đổ , Mỹ được gọi tên. Mỹ lúc nào cũng rảnh để chịu trách nhiệm cho sự ngu dốt của người khác. Tính ra Mỹ là Siêu Cường, nhưng lại là thằng bị chửi nhiều nhất.
Bất kỳ 1 xã hội thất bại nào đều đổ lỗi cho Mỹ, vừa dễ đồng cảm quốc tế, vừa dễ hiệu triệu được sự đồng cảm của nhân dân. Mỹ tính ra "khổ như chó" các cụ ạ.
Cay nhất là chỗ này, Cuba chưa bao giờ coi Venezuela là bài học, chỉ coi là nguồn tài trợ. Còn Venezuela cũng chưa bao giờ coi Cuba là gánh nặng, chỉ coi là biểu tượng để khoe đạo đức cách mạng. Hai thằng lợi dụng nhau, ôm nhau trong diễn văn, nhưng khi tiền cạn thì mỗi thằng một kiểu chết. Một thằng chết dần vì thiếu năng lượng, một thằng chết dần vì thiếu não.
Cuối cùng, thứ còn sót lại không phải là lý tưởng, không phải là công bằng xã hội, mà là một đống dân nghèo và một nhóm lãnh đạo chưa từng nghèo ngày nào. Cách mạng thắng lợi trên giấy, còn ngoài đời thì dân thua sạch.
Con mợ nó rồi tất cả về cái máng lợn.
Venezuela đốt dầu để nuôi ảo tưởng. Cuba đốt ảo tưởng để nuôi quyền lực.
Hai bên cùng mõm nói vì nhân dân, nhưng nhân dân thì luôn là thằng phải ngồi trong bóng tối

Nhận xét
Đăng nhận xét