Mỹ Bắt Tổng Thống Venezuela Maduro - Cơn Chấn Động Mở Màn Một Thời Đại Mới
Trong những lá thư tôi gửi về nhà hồi còn trong tù, tôi đã nhiều lấn nhấn mạnh Dòng chảy của thời đại vẫn không ngừng dịch chuyển, theo hướng thuận theo tự nhiên, theo Đạo, theo trật tự của trời đất. Thời đại mới mà con người đang vươn đến sẽ là thời đại của Quyền Con Người, của ý chí tự do, nơi mà những tên độc tài tàn ác không thể mãi núp bóng những tổ chức hay cả những chính quyền trá hình để hành hạ, tra tấn và đầu độc con người mãi được. Sự kiện chấn động vừa xảy ra vào những ngày đầu năm nay đã minh chứng cho điều đó. Sự kiện rạng sáng ngày 3 tháng 1 năm 2026, khi Lực lượng Delta Force của Hoa Kỳ thực hiện chiến dịch "Absolute Resolve" bắt giữ Nicolás Maduro ngay tại Caracas, không chỉ đơn thuần là một đòn tấn công quân sự hay một vụ bắt giữ tội phạm cấp cao. Nó là tiếng chuông báo tử cho một kỷ nguyên cũ kỹ, nơi các khái niệm về "chủ quyền quốc gia" và các hiệp ước quốc tế từ thế kỷ 20 thường xuyên bị lợi dụng để bao che cho các chế độ độc tài tàn bạo. Hành động này của Washington đã vạch ra một lằn ranh đỏ mới trong quan hệ quốc tế: thời đại mà các bạo chúa có thể nấp sau lá chắn ngoại giao để đàn áp người dân và điều hành các đế chế tội phạm xuyên quốc gia đang chấm dứt.
Trong suốt nhiều thập kỷ, thế giới đã bị trói buộc bởi những quy tắc cứng nhắc của Hiến chương Liên Hợp Quốc—những quy tắc được soạn thảo từ tro tàn của Thế chiến II nhằm ngăn chặn chiến tranh giữa các quốc gia, nhưng vô tình lại tạo ra "quyền miễn trừ" cho những kẻ thù địch với chính nhân dân mình. Việc Hoa Kỳ đơn phương hành động, bỏ qua các quy trình rườm rà và bế tắc của các tổ chức đa phương, là một sự khẳng định đanh thép rằng quyền con người và tự do không phải là những khái niệm trừu tượng để đàm phán, mà là những giá trị cốt lõi phải được bảo vệ bằng sức mạnh thực tế. Khi một chính quyền biến bộ máy nhà nước thành một tổ chức "khủng bố ma túy" (narco-terrorism) như cáo trạng của Bộ Tư pháp Mỹ đối với chế độ Maduro, họ đã tự tước bỏ quyền được bảo vệ bởi luật pháp quốc tế. Việc viện dẫn các quy tắc cũ để lên án hành động này thực chất chỉ là sự ngụy biện đạo đức, dung túng cho cái ác tiếp diễn dưới vỏ bọc của sự ổn định giả tạo. Hãy nghĩ xem, nếu bạn là một nhà sư có võ công siêu phàm, khi thấy những tên tội phạm độc ác đang giết hại người dân thường vào lúc mà luật pháp không thể can thiệp, bạn có dùng ngay sức mạnh của mình để loại bỏ những tên tội phạm, cứu nguy người dân hay bạn sẽ khoanh tay ngồi chờ đợi luật pháp bảo hộ để giữ thanh danh cho mình? Sự lựa chọn đó chính là sự lựa chọn thể hiện tính nhân văn và tính thiện của con người.
Hơn thế nữa, chiến dịch này gửi đi một thông điệp rùng mình đến các thủ đô từ Moscow, Bắc Kinh, Bình Nhưỡng cho đến Tehran. Bằng việc kích hoạt "Hệ quả Trump" đối với Học thuyết Monroe và thực hiện một nước đi đầy mạo hiểm ngay tại sân sau của mình, Hoa Kỳ đã chứng minh rằng họ sẵn sàng đạp đổ mọi rào cản quy ước để bảo vệ vị thế lãnh đạo và an ninh của Tây Bán cầu. Sự kiện này xóa tan những nghi ngờ về sự suy yếu hay do dự của Mỹ; nó khẳng định rằng khi lợi ích quốc gia và các giá trị tự do bị đe dọa, Washington sẽ không ngần ngại hành động đơn phương và dứt khoát, bất chấp sự phản đối của các liên minh độc tài hay sự e dè của các đồng minh truyền thống. Đây là một lời cảnh báo trực diện: không một chế độ nào, dù được bảo trợ bởi các cường quốc độc tài, là bất khả xâm phạm nếu họ chọn con đường đối đầu với các giá trị phổ quát của nhân loại.
Sự nhanh chóng, chớp nhoáng và cực kỳ hiệu quả của Quân Đội Mỹ còn là một minh chứng không thề bàn cãi của sức mạnh và ý chí của thế giới tự do so với sức mạnh cứng của chế độ đôc tài. Với mạng lưới phòng thủ dày đặc, được trang bị mạng lưới điện tử, radar tân tiến và các tên lửa phòng không hạng nặng do Nga, Trung Quốc cung cấp, thế nhưng hệ thống này hoàn toàn bị tê liệt, vô dụng và không bảo vệ được người lãnh đạo của nó ngay chính trên phần đất mà nó bảo vệ. Mỹ chỉ cần hơn 150 máy bay và trực thăng chiến đấu, và một đội đặc nhiệm dưới sự hỗ trợ của các tên lửa hạng nhẹ đã có thể giải quyết được vấn đề mả không bị tổn thương một binh sỹ hay mất một khí tài nào. Đây không phải là chiến thắng của sức mạnh quân sự cứng, mà lá chiến thắng của sức mạnh mềm, là kết quả của tư duy và tinh thần tự do đã nghĩ ra và chuẩn bị ngay từ những bước đầu. Chiến dịch này làm ta nhớ đến Trận đánh Cajamarca (1532), nơi mà vị tướng Francisco Pizarro chỉ với 168 binh sỹ đã chiến thắng một đế chế INCA hùng mạnh với hàng triệu quân và bắt sống hoàng đế Inca. Sau này khi đánh giá, các chuyên gia lịch sử thường cho rằng do dưới chế độ độc tài vua chúa khắc nghiệt, khiến binh sỹ Inca không có tinh thần và tư duy chiến đấu độc lập, ngay sau khi mất Vua, họ đã không thể kiểm soát thế trận và thua nhanh chóng. Một chế độ với những kẻ lãnh đạo siêu Cứng nhưng không hề có tinh thần nhân bản và coi trọng tự do thì sẽ dễ dàng bị đánh bại và khống chế. Khi bắt sống được những kẻ này thì đế chế của họ ngay lập tức sẽ bị sụp đổ. Nhìn lên thế giới hiện nay có phải những quốc gia độc đoán nhất đều đang được lãnh đạo bởi những lãnh tụ siêu cứng nhất hay không? Dù mạnh đến đâu, những quốc gia này đều có thể dễ dàng bị đánh bại.
Chiến lược năng lượng và lợi ích toàn cầu
Một khía cạnh then chốt và thực tế nhất của chiến dịch này, điều mà những người chỉ trích thường sử dụng để công kích chính phủ Mỹ, chính là kế hoạch tái thiết kinh tế dựa trên nguồn tài nguyên dầu mỏ. Tuyên bố của Tổng thống Trump về việc các công ty năng lượng khổng lồ của Mỹ sẽ tiến vào Venezuela để "vận hành đất nước" và quản lý các mỏ dầu không nên bị nhìn nhận dưới lăng kính thiển cận của sự chiếm đoạt, mà phải được xem là một bước đi chiến lược mang tính kiến tạo.
Không thể phủ nhận rằng Venezuela sở hữu trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới, ước tính khoảng 300 tỷ thùng. Dưới thời Maduro, nguồn tài nguyên khổng lồ này đã bị quản lý yếu kém và sử dụng để phục vụ lợi ích của giới cầm quyền thay vì người dân. Sản lượng dầu Venezuela từ mức đỉnh cao gần 3,5 triệu thùng mỗi ngày đã rơi xuống dưới 800.000 thùng trong những năm gần đây, một sự lãng phí tài nguyên có thể nói là tội ác với nhân loại.
Việc các công ty năng lượng Hoa Kỳ sẽ tham gia vào quá trình tái thiết ngành dầu khí Venezuela là điều có thể dự đoán và hoàn toàn hợp lý. Mọi cuộc chiến đều có chi phí, và việc đảm bảo cuộc chiến tự chi trả cho chính nó không phải là điều đáng xấu hổ mà là sự thực dụng cần thiết, không hề đạo đức giả. Quan trọng hơn, điều này mang lại lợi ích cho tất cả các bên: người dân Venezuela sẽ có công ăn việc làm và thu nhập từ ngành công nghiệp được quản lý hiệu quả; thị trường năng lượng toàn cầu sẽ có thêm nguồn cung ổn định; và giá dầu sẽ giảm xuống, mang lại lợi ích cho hàng tỷ người tiêu dùng trên toàn thế giới.
Từ góc độ địa chính trị, việc đa dạng hóa nguồn cung dầu mỏ làm giảm sự phụ thuộc của thế giới vào các quốc gia như Nga hay các nước Trung Đông có chế độ chính trị bất ổn. Đây là chiến lược giúp củng cố an ninh năng lượng toàn cầu và làm suy yếu bộ máy chiến tranh của Putin, giúp cho cuộc chiến ở Ukraine có kết quả tốt hơn, ngăn chặn các khả năng các quốc gia độc tài sử dụng dầu mỏ như vũ khí chính trị.
Tương lai của Venezuela và khu vực
Vấn đề hiện tại là phương thức quản trị Venezuela trong giai đoạn chuyển tiếp. Có hai kịch bản được đặt ra: hoặc là Hoa Kỳ sẽ hợp tác với các lực lượng trong nước để thiết lập một chính quyền dân sự mới, hoặc là một hình thức quản lý quân sự tạm thời sẽ được áp dụng cho đến khi các điều kiện cho bầu cử tự do được đảm bảo.
Dù theo kịch bản nào, điều rõ ràng là người dân Venezuela lần đầu tiên trong nhiều năm có cơ hội thực sự để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Họ sẽ không còn phải sống dưới sự cai trị của một chế độ coi thường pháp luật và nhân phẩm. Các quốc gia láng giềng như Colombia, Brazil, và Guyana, những nước đã phải gánh chịu hậu quả từ làn sóng di cư và bất ổn từ Venezuela, cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Chúng ta vẫn còn nhớ sau Thế Chiến 2, Mỹ đã chiếm đóng Nhật Bản trong gần 7 năm. Trong thời gian đó, nước Mỹ đã cai quản Nhật dưới hình thức một chính quyền quân sự nhưng đồng thời truyền cho người dân Nhật Bản tinh thần dân chủ, ý chí và khát vọng tự do, khao khát theo đuổi tri thức và nỗ lực xây dựng ước mơ một cách chính đáng. Những yếu tố này, sau này chính là nền tảng quan trọng để xây dựng một quốc gia Nhật Bản hùng mạnh, dân chủ, văn minh, thịnh vượng và người dân hạnh phúc, no đủ. Người dân Venezuela cũng có quyền hy vọng vào một kết quả mỹ mãn và một tương lai tươi sáng.
Một chương mới cho trật tự thế giới, Một chương mới cho kỷ nguyên Quyền Con Người.
Chiến dịch Venezuela đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên và mở ra một kỷ nguyên mới. Đây là kỷ nguyên mà quyền con người được đặt lên trên những nguyên tắc pháp lý lỗi thời; là kỷ nguyên mà các nhà độc tài không còn có thể cảm thấy an toàn đằng sau biên giới của mình; và là kỷ nguyên mà hành động quyết đoán được coi trọng hơn những lời hứa hẹn suông.
Chắc chắn sẽ có những tiếng nói chỉ trích, đặc biệt từ các quốc gia có lợi ích gắn liền với trật tự cũ. Trung Quốc và Nga, hai đồng minh lớn nhất của chế độ Maduro, đã lên tiếng phản đối. Nhưng phản ứng của họ cho thấy sự bất lực hơn là sức mạnh, họ không có khả năng cũng như sức mạnh và ý chí để can thiệp vào khu vực nằm trong chính vùng ảnh hưởng của họ, của các mối giao dịch không tôn trọng quyền con người.
Sau này, lịch sử sẽ đánh giá chiến dịch này không phải bằng những tranh cãi pháp lý mà bằng kết quả thực tế: liệu người dân Venezuela có được tự do và thịnh vượng hơn không? Liệu thế giới có an toàn hơn khi một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia bị triệt phá không? Và liệu các nhà độc tài khác có suy nghĩ lại trước khi tiếp tục đàn áp người dân của mình không? Nếu câu trả lời cho những câu hỏi này là "Có," thì chiến dịch Venezuela sẽ đi vào lịch sử như một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ của nhân loại vì tự do và nhân phẩm.
Chiến dịch "Absolute Resolve" thật sự là một bước đi chiến lược đầy mưu trí và quyết đoán, thể hiện sự dũng cảm và tinh thần thép của Chính quyền và Quân Đội Mỹ. Nó là một đích nhắm chiến lược hay điểm đòn bẩy để lan tỏa những kết quả tương tự đến những quốc gia và những khu vực khác, thúc đẩy phản ứng dây chuyền làm tan rã hệ thống luật lệ cũ kỹ lạc hậu không đủ sức bảo vệ quyền con người và tiến trình văn minh của nhân loại, từ đó tạo ra một hệ thống pháp định mới, phù hợp với thời đại Quyền Con Người, mà ở đó Luật Pháp phải đặt sự thượng tôn quyền con người lên trên hết.

Nhận xét
Đăng nhận xét