Nhật Ký Yêu Nước : Khi "thần tượng" là kẻ cướp: Nghịch lý của lòng sùng bái vô thần

Nhật Ký Yêu Nước
Khi "thần tượng" là kẻ cướp:
Nghịch lý của lòng sùng bái vô thần


Chủ nghĩa Cộng sản xưa nay vẫn tự hào với nhãn mác "vô thần", nhưng thực chất, họ đã thay thế các biểu tượng tâm linh bằng một loại tôn giáo mới: Tôn giáo sùng bái lãnh đạo. Trong thần điện ấy, những vị "thần" không ngự ở trên cao mà ngồi trên những chiếc ghế quyền lực, và điều nực cười nhất là các vị thần ấy lại thường là những kẻ ngoại bang đang dòm ngó bờ cõi cha ông.
Phép toán sai lầm của sự "không thể sai"
Lịch sử vẫn còn ghi lại một tuyên bố gây sửng sốt của Hồ Chí Minh: "Các cô các chú nên biết rằng: Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được".
Đây không đơn thuần là một câu nói xã giao; nó là một sắc chỉ về niềm tin tuyệt đối. Khi một nhà lãnh đạo dân tộc đặt trí tuệ của kẻ ngoại bang lên trên tất cả, thì cái giá phải trả chính là sự độc lập về tư duy và sau đó là sự toàn vẹn của lãnh thổ. Khi coi Mao là "bất khả sai lầm", người ta đã tự tước đi cái quyền được nghi ngờ những mưu đồ thâm độc sau những nụ cười hữu nghị.
Sự phản bội mang tên Hoàng Sa 1974
Cái "không thể sai" của Mao Trạch Đông đã được chứng minh một cách tàn khốc vào tháng 1 năm 1974. Trong khi những người lính Việt Nam Cộng hòa đang ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất tại Hoàng Sa, thì ở phía bên kia chiến tuyến của ý thức hệ, những kẻ tôn thờ "Bác Mao" vẫn im hơi lặng tiếng.
Chính cái vị "đồng chí không thể sai" ấy đã xua quân đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của người Việt. Đó là một cái tát trời giáng vào mặt những kẻ chủ trương "vừa là đồng chí, vừa là anh em". Hóa ra, khi các "đồng chí" sùng bái lẫn nhau, người chịu thiệt thòi nhất luôn là dân tộc Việt Nam.
Di sản của sự cúi đầu
Cái vòng lặp sùng bái ấy không dừng lại ở đó. Nó trở thành một hệ thống di truyền:
Hồ Chí Minh thờ Stalin và Mao.
Đảng viên CSVN thờ Hồ Chí Minh.
Hệ quả là gì? Một bộ máy chính trị thay vì lấy lợi ích quốc gia làm kim chỉ nam, lại lấy "tư tưởng" và "di chúc" của những cá nhân đã khuất làm xiềng xích cho tương lai. Khi người ta mải mê quỳ lạy những tượng đài, người ta không còn thời gian để nhìn ra biển Đông, nơi những kẻ mà lãnh đạo họ từng khen là "không thể sai" đang gặm nhấm dần từng hòn đảo, bãi đá.
Chủ nghĩa Cộng sản có thể vô thần đối với các tôn giáo truyền thống, nhưng họ lại cực kỳ "hữu thần" trong việc tạo ra những thánh nhân giả tạo. Một dân tộc chỉ có thể mạnh mẽ khi biết đứng thẳng trên đôi chân của mình, chứ không phải bằng cách quỳ gối trước những "thần tượng" ngoại bang – những kẻ vừa cầm tay chúng ta làm "đồng chí", vừa dùng chân đạp lên chủ quyền của chúng ta.
Đã đến lúc dẹp bỏ những bàn thờ ý thức hệ để trả lại vị trí cao nhất cho Tổ quốc. Vì suy cho cùng, không có lãnh đạo nào là bất tử, chỉ có đất nước là trường tồn.

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273