Thi Nhân và Người Hát Rong!

Thi Nhân và Người Hát Rong!


Năm 1960 ... về Saigon ... đi ngang một tiệm cà-phê ... nghe văng vẳng trong tiệm vọng ra những câu ....
"Xưa ... xưa nói gì bên em ...
Một người đi không về ... mà đành lỡ ước tơ duyên ...."
Chợt nhớ lại hồi còn ở nhà ... chị cũng hay dạy hát bản nhạc này ... Bản nhạc "Những Đồi Hoa Sim" của Dzũng Chinh ....


Khi "phóng tác ý thơ MÀU TÍM HOA SIM" ... (như ghi rõ ở đầu bản nhạc) ... nhạc sĩ Dzũng Chinh khi đó còn là sinh viên của Luật khoa Đại Học Đường Saigon .... (năm 1960) .... với tên thật là Nguyễn Bá Chinh ..... Khi bản nhạc được in ra thì ngay lập tức đã trở thành "lớn chuyện" ... vì đã đụng đến vấn đề chính trị ... (bởi tác giả bài thơ là Hữu Loan .... ai cũng biết ông này lúc đó đang ở miền Bắc) ... Tuy nhiên, nhờ có sự "can thiệp" từ ảnh hưởng của vụ "Nhân Văn-Giai Phẩm" ngoài Bắc hồi 1958-59 ... nên bản nhạc được "để yên" .... Nhứt là sau khi Dzũng Chinh trở thành sinh viên sĩ quan của Trường Võ Bị Thủ Đức ... (tên gọi lúc đó) .... khóa Trù bị "Đồng Tiến" (?) .... thì bản nhạc càng nổi tiếng ... Đặc biệt khi giàn nhạc Văn Phụng dàn dựng hòa âm và đệm cho nữ ca sĩ Phương Dung thu âm vào dĩa Sóng Nhạc ....(33 và 45 vòng) ... thì khắp thành thị thôn quê Nam Việt Nam khi đó ai cũng lẩm nhẩm được những câu ngăn ngắn của bài hát ... miễn có radio hay máy hát dĩa trong nhà là có biết bài hát này .....



Năm 1969 ... trong một chuyến công vụ ... Chuẩn úy Nguyễn Bá Chinh đã không về nữa .... Tuy nhiên, người ta vẫn nhớ ông với bút danh "Dzũng Chinh" .... với những bản nhạc .... (ngoài "Những Đồi Hoa Sim") ... thì còn có "Tha La Xóm Đạo" ... "Hận Tha La", v..v....
Năm 1977, trên chuyến tàu hỏa Thống Nhứt từ Bắc vào Nam có một hành khách ăn mặc khá "lãng tử" ... với mái tóc bạc trắng chạy dài bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt đậm nét phong trần ... Bước xuống sân ga Bình Triệu ... ánh mắt người này đã vội vã chú mục vào góc cửa ga .... nơi phát ra tiếng đàn guitar thùng đệm theo một giọng hát trầm ấm ... Một người hát rong còn trẻ ... với đôi nạng gỗ lót làm chỗ ngồi .... một chân của anh cụt lên đến khỏi đầu gối ... được che lại bằng ống quần túm gấp lên trên thắt lưng .... Người này đang tự đệm đàn ... (nhịp điệu khá vững) ... và tiếng hát với chất giọng da diết đầy tự sự khi hát đến đoạn ...
" ... Xưa ... xưa nói gì bên em ...
Một người đi chưa về .... mà đành lỡ ước tơ duyên ....
Nói ... nói gì theo mây gió ...
Một rừng đầy hoa sim ... trên đường chiều đi không hết ....
Tím cả chiều hoang ... Ôi tím cả chiều hoang ... đến ngồi bên mộ nàng ...
Từ dạo hợp hôn ... nàng không may áo cưới ... thoáng buồn trên nét mi ...
Khói ngút bên hương tàn nghi ngút ...
Trên mộ đầy cỏ vàng ....
Và đường chiều thêng thang...
Đồi sim ... vẫn còn trong lối cũ ...
Giờ thiếu người xưa ấy ...
Đồi hoang mới tiêu điều ..." …
Người hành khách cứ đứng lặng yên nghe hát …. Dứt bản nhạc … ông bước đến ngồi xuống bên cạnh người hát rong và hỏi nhỏ … “Chân anh sao vậy ???? …” ... Người kia trả lời là bị thương hồi chiến tranh … Ông hỏi tiếp ….”Anh bị ở mặt trận nào ????...” Câu trả lời là …”Tôi bị ở Bình Long Anh Dũng …. Mà sao ông hỏi kỹ vậy ????” ….
Người hành khách không trả lời … Ông đang thò tay vét trong túi mình … cầm ra một nắm giấy bạc …. Nhét vào túi cái áo lính sờn cũ của người hát rong …
Ông trầm giọng …
“Tôi là tác giả bài thơ được phổ thành bản nhạc mà anh vừa hát ….”

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273