Đứa em thất lạc
Một chiều chạng vạng, tại khu chợ Đà Nẵng, lúc này chỉ lác đác vài người rồi vội vã ghé mua những thực phẩm hay những món đồ vật dụng còn thiếu trong nhà. Nhưng không khí thiệt rộn rã, và náo nhiệt. Bên góc chợ có một tiệm chạp phô bày bán linh tinh đủ thứ và mọi vật dụng lỉnh kỉnh. Cạnh là một tiệm nước nho nhỏ, một cô gái trẻ ngồi nói chuyện cô chủ tiệm, mấy hôm nay cô nghỉ ngơi tại khách sạn. Lang thang mãi cô cũng ra đây nói chuyện cho khuây khoả, nhưng cô đâu ngờ cuộc nói chuyện vô tình này lại mang tới cho cô một hạnh phúc ngỡ ngàng, không biết đó là sự sắp đặt hay lời khấn nguyện của cô được linh nghiệm.
Chuyến này cô về Việt Nam tìm mộ phần của ba mình, sẵn dịp tìm tin tức đứa em gái thất lạc đã lâu. Tiệm nước giải khát này cô hay ra đây ngồi nhâm nhi cho đầu óc bớt căng thẳng.
- Ủa em chưa về bển hay sao mà hôm nay đi đâu ra đây.
Cô gái vui vẻ đáp lời:
- Dạ chưa cô ơi, con hỏi đường tới bãi biển, và làng chài cái khu ngày xưa có những ông Lính tử trận ba mươi tháng tư năm bảy lăm đó cô.
Thoáng chút ngạc nhiên, và sững sờ nhưng bà chủ tiệm cũng lấy lại vẻ mặt bình thản hỏi lại:
- Ủa, cô tưởng hổm rày em sang đây du lịch chớ, vậy em tìm ai hay kiếm người quen ở đó hả?
Cô gái trẻ khựng lại chút nghẹn ngào rồi nói:
- Dạ không thưa cô, con tìm mộ phần của ba con và … đứa em gái thất lạc. Nhưng đã hai mươi năm rồi, mọi nơi con đã kiếm, chỉ ít tin tức cũng tìm và cũng đăng nhựt trình rồi nhưng vẫn bặt vô âm tính.
Ngừng một lát, rồi cô nói tiếp:
- Con về chuyến này nữa và đã cầu khấn linh hồn ba con cho con tìm được mộ phần của ba, và tìm được đứa em thất lạc khi xưa … con chẳng nhớ nữa vì hồi chạy giặc với di tản con khoảng bảy hay tám tuổi và em con nó mới ba tuổi. Chẳng biết còn hay dã mất … ước nguyện của má con là tìm được em nhưng mọi cố gắng đều vô vọng.
Cô gái nói mà ngân ngấn nước mắt và cổ họng nghẹn lại. Mà bà chủ nhìn cũng xót xa. Bỗng bà chủ nhớ ra điều gì đó bỗng reo lên và lẩm bẩm:
- Bé gái ba tuổi!
Rồi bà quay sang cô gái hỏi thêm, hồi đó lạc ở đâu, và còn nhớ trao cho ai, hay có đặc điểm gì không?
Cô gái sụt sùi kể tiếp:
- Dạ cô, lúc đó hỗn loạn, má thì nắm tay con chạy chen chút trong vòng người để kịp lên tàu, tay còn ẵm em. Nhưng không may là con bị lạc giữa biển người, má con vừa đuối sức vừa dáo dác quay lại kiếm con. Đã gởi em cho đôi vợ chồng hình như ngư phủ hay sao đó. Trên tay em còn chiếc lắc bạc và gởi lại giỏ quần áo chỉ đôi ba bộ đồ chứ chẳng gì đáng giá. Vì khi đó má nghĩ chắc họ dân ở đây nên chút quay lại lấy chắc không sao … Nhưng khi quay lại thì chẳng tìm được họ và em gái cũng mất luôn. Nên má rất hối hận khi đó tại sao má không ẵm em theo … và luôn trách mình vì chuyện này.
Nghe xong câu chuyện bà chủ tiệm ngẩn ngơ ra. Bà chợt nhận ra câu chuyện của cô gái trẻ này sao giống hoàn cảnh ông anh của bà khi nhận đứa trẻ của người phụ nữ năm xưa trên bãi biển lại trùng hợp tới như vậy. Để khẳng định câu chuyện có đúng hay không bà lại hỏi:
- Có phải chiếc lắc tay đó có khắc hai chữ cái không?
Cô gái đang khóc bỗng sững sờ reo lên:
- Đúng rồi … cô ơi! Hai chữ L và T là tên của hai chị em con. Thanh là con và Lan là là tên em gái. Vậy sao cô biết … Vậy cô biết em gái con ở đâu sao cô …
Bà cũng sững sờ nhìn cô gái hèn chi có nét rất quen thuộc từ hình dáng tới khuôn mặt với đôi mắt. Giống cháu gái nuôi của hai vợ chồng, anh trai của bà. Từ khi gặp cô bà ngỡ cháu mình nếu hôm đó cô không đi cùng má cô với một số người lần đầu ghé tiệm mua đồ.
Thế là bà lập tức đánh điện tín cho anh bà xác nhận, vì anh bà cũng vượt biên đầu thập niên tám mươi tại Huê Kỳ. Chuyện như cổ tích đã mở ra, đúng cô bé năm xưa, ông bà được trao tận tay người góa phụ trẻ với tóc tai rũ rượi, nét mặt bần thần. Khi hoàn cảnh đó, trong lúc hỗn loạn chạy giặc giã, và các gia đình lo di tản nên hai ông bà lầm lẫn là người góa phụ này bỏ con, hay thần trí thất thường. Nên sau khi nhận đứa trẻ hai ông bà có đợi nhưng hoàn cảnh lúc đó không cho phép họ ở đó quá lâu mà phải về nhà xem người nhà mình thế nào. Nên đằng đẵng hai mươi năm hai ông bà cũng không biết má đứa trẻ là ai. Và tìm kiếm thế nào? Vậy mà … cuộc hội ngộ này như câu chuyện cổ tích.
Trong ngày hai chị em gặp nhau, má cô là người vui nhứt. Họ đã khóc và hai gia đình ai cũng khóc, một ngày đoàn tụ quá đỗi bất ngờ và nhiều nước mắt.
Ngày hốt cốt ba cô, cũng có má và hai chị em cô, người chết tại bãi biển Thuận An, mà chết trong trại tù cộng quân, suốt thời gian tìm kiếm cuối cùng cô cũng tìm thấy ngôi mộ của ba chôn một cách sơ sài, quấn tạm chiếc chiếu do bạn tù thương xót mà chôn rất vội vã.
- Chắc ba hiển linh, cho ngày gia đình mình đoàn tụ. Để cùng đưa ba về nhà, sau bao nhiêu đắng cay, dằn xé má cũng tìm được em rồi ba ơi … an lòng mà yên nghỉ nha ba.
Biển cũng dạt dào từng cơn sóng mơn man. Hoàng hôn cũng le lói những ánh nắng trải dài tạo nên một cảnh đẹp tới nao lòng.

Nhận xét
Đăng nhận xét