"Bóng quá khứ" (A Realm of Return)
"Bóng Quá Khứ"
(A Realm of Return)
(A Realm of Return)
Tác giả Van
Biên dịch Nguyên Tan
Kỷ niệm thì trơn trợt như một con cá Chình có đốm của dòng sông Cửu Long - khó bắt và khó giữ được nó. Chúng ta làm lại và tạo dựng lại những ký ức ngay cả không biết là chúng ta làm nó. Chúng ta điền những khoảng trống trong chính những câu chuyện của chúng ta bởi những câu chuyện kể của những người khác. Đào bới lên những ký ức đau thương là không dễ chịu cũng không thẳng thắn, và khai quật những sự kiện đã chôn cất từ lâu có thể làm một người rơi xuống nỗi buồn tủi và đau thương của nhiều năm về trước.
Năm nay đánh dấu năm thứ 41 kỷ niệm sự trốn thoát khỏi Việt Nam của tôi. Trong ngày đó, vào khoảng thời gian sau nửa đêm, cùng với 47 hành khách khác, tôi leo lên một chiếc thuyền không dùng để đi biển được, một chiếc thuyền bị rò rỉ. Nó đã được đóng thành bất hợp pháp trong đầm lầy, trong rừng sâu phía sau một ấp ven biển Hải Sơn, Bà Rịa, miền Nam nước Việt. Người ta nói rằng điểm đến không quan trọng, nhưng những kinh nghiệm vượt biển làm nên việc. Nó trái ngược với trường hợp của chúng tôi!
Sáu năm về trước, Sài Gòn, thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa, bị rơi vào tay của bọn cộng sản ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc bi thảm 20 năm cuộc nội chiến giữa hai miền Nam và Bắc Việt Nam.
Bị kẹt trong cơn sóng thần cộng sản, tôi bị lôi cuốn bởi cơn thủy triều chính trị và xã hội thay đổi, một trong hai là chết chìm hoặc chiến đấu để được ở lại với một cái phao. Định mệnh đã cho tôi được sống. Trong những năm khủng khiếp dưới chế độ cộng sản đó, những lời cầu nguyện là tất cả những gì tôi còn lại. Sương mù của sự báo thù và sự ngờ vực đã thay thế cho sương mù của chiến tranh.
Nhiều người trong chu trình xã hội của tôi đã trở về thăm lại Việt Nam. Khi họ trở lại, họ đã có đầy những khoảnh khắc tươi đẹp và những kinh nghiệm đáng kinh ngạc họ có được tại thành phố Hồ Chí Minh và tại đồng bằng sông Cửu Long, nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Rồi họ đã thúc giục tôi hãy trở về và tự nhìn thấy tất cả ngay bây giờ. Nhưng tôi không thể làm như vậy, tôi không thể làm một du khách trong quê hương cũ của tôi, và tôi không bao giờ có thể xử dụng để nghe thành phố nơi tôi đã tiêu tốn 3 năm trong cuộc đời tôi để gọi bất cứ điều gì khác ngoài Sài Gòn.
Bên cạnh đó, tôi sợ rằng trở về thăm những nơi mà tôi đã có trải nghiệm rất nhiều những nỗi đau tinh thần giống như xé toạc một vết thương trong trái tim tôi. Thăm viếng những kỷ niệm đó sẽ nhấn tôi vào trong một thế giới trầm cảm sâu sắc, đau đớn sâu xa. Nỗi sợ hãi dữ dội, nhưng cũng là tình yêu nồng cháy.
Trưa hôm qua, tôi được tham dự buổi chiếu một cuốn phim ngắn bởi một phụ nữ Việt trẻ làm đạo diễn, Tam Tran, sinh sống tại nước Gia Nã Đại (Canada). Phim được làm năm 2020, nhưng gần đây đã được chiếu lên màn ảnh bởi vì nó đã nhận đươc nhiều giải thưởng và danh hiệu từ nhiều giới phê bình phim và nhiều liên hoan phim ảnh trên toàn thế giới. Là một người Việt Nam, tôi rất tự hào về thành tích của cô ấy!
Cuốn phim có tên là "A Realm of Return" (Bóng quá khứ). Chủ đề chính của nó là về chấn thương của chiến tranh không ai tránh khỏi. Nó kể về câu chuyện của một phụ nữ miền Nam sau chiến tranh, khi tiếng súng đã im lặng nhưng những người yêu nhau này, những người vợ, những người mẹ vẫn bị ép buộc làm những hy sinh to lớn và chịu những mất mát bi thảm.
Cũng như tưởng nhớ vô số thuyền nhân Việt Nam những ai đã chết trên biển, và chia xẻ những nỗi đau với nhiều phụ nữ bị hãm hiếp dã man bởi bọn hải tặc trên những chuyến vượt biển tìm tự do.
Tôi nghĩ rằng cuốn phim xứng đáng nhận một tiếng đồng hồ của cuộc sống bận rộn của quý vị để coi nó. Càng sớm, càng tốt.
Film Trailer https://youtu.be/IqMyZ8bCeZo
Film Review Video (Including - Interviewing the film director Thanh Tam, cast...)
Van
Nguyên Tan dịch từ bản tiếng Anh ngày 2.10.2022.
The original upload by English language about the film "A Realm of Return" (Bóng quá khứ) from the author Van.
○○○
Memory is as slippery as the giant mottled eels of the Mekong River – hard to catch and hard to hold onto. We remake and recreate memories without even knowing we’re doing it. We fill gaps in our own stories with tales others tell us. Digging up traumatic memories is neither pleasant nor straightforward, and unearthing events long buried can plunge one back into the grief and pain of former years.
This year marks the 41st anniversary of my escape from Vietnam. On that day, sometime after midnight, together with forty-seven other passengers, I climbed aboard an unseaworthy, leaky boat. It had been built illegally in a muddy swamp, deep in the jungle behind the coastal hamlet of Hải Sơn, Bà Rịa in southern Vietnam. People say that the destination doesn’t matter, but the experiences along the way do. It was the opposite in our case!
Six years earlier, Saigon, the capital of the Republic of Vietnam, fell into communist hands on the 30th of April 1975, dramatically ending the terrible twenty-year-long civil war between North and South Vietnam.
Caught in the communist tsunami, I was washed along by the tide of political and social change, left to either drown or fight to stay afloat. I was destined to live. During those terrible years under communism, prayers were all I had left. The fog of revenge and suspicion had replaced the fog of war.
Many people in my social circle have visited Vietnam. When they return, they are full of the beautiful times and the incredible experiences they had in Ho Chi Minh City and the Mekong Delta, where I was born and grew up. Then they urge me to go back and see it all now. But I can’t as I can’t be a tourist in my former country, and I could never get used to hearing the city where I spent three years of my life was called anything other than Saigon.
Besides, I am afraid that revisiting the places where I had experienced so much emotional pain would be like tearing open a wound in my heart. Visiting those memories would plunge me back into a world of profound depression, deep agony, intense fear, but also passionate love.
Yesterday afternoon, I was honored to attend the screening of a short movie by a young female Vietnamese film director, Tam Tran, living in Canada. It was made in 2020, but it has recently been shot into the spotlight because it has received many awards and accolades from many film review circles and film festivals worldwide. Being a Vietnamese, I am so proud of her achievement!
The film is titled “A Realm of Return” (Bóng Quá Khứ). Its central theme is about the trauma of wars sparing no one. It tells the stories of the women of South Vietnam after the war, when the guns had silenced but these lovers, wives, and mothers were still forced to make tremendous sacrifices and suffered tragic losses.
It also commemorates countless Vietnamese boat people whose lives perished at sea, and shares the pains with many women who were brutally raped by pirates on their dangerous journeys in search for freedom.
I think this film deserves to have an hour of your busy life to watch it. The sooner, the better.
Film Trailer
Film Review Video (including – Interviewing the film director Thanh Tam, casts…)
Website
Regards,
Van
Nguồn FB Thanh Tâm


Nhận xét
Đăng nhận xét