Chuyện Phiếm : Một Nền Dục Thối Nát

Chuyện Phiếm : Một Nền Dục Thối Nát
Vụ biểu diễn áo tắm trước mặt học sinh: Ban tổ chức xin lỗi (dantri.com.vn)

Cụ Chịu Đòn

Hôm ấy, làng Vũ Đại mở hội “Đổi mới giáo dục”. Cụ Bá hô hào rằng phải cho trẻ con “hội nhập quốc tế”, “tiếp cận văn minh nhân loại”. Quan huyện nghe bùi tai, gật gù ký ngay cái rụp.
Sáng hôm sau, sân trường đỏ rực thảm, học sinh ngồi ngay ngắn hai bên, còn cô giáo thì liên tục nhắc:
- Các em ngồi nghiêm! Hôm nay là tiết học ngoại khóa môn… Giáo dục công dân!
Đúng lúc ấy, một đoàn người nổi trống kèn, rồi một cô người mẫu mặc bikini bước ra catwalk giữa sân trường.
Lũ trẻ lớp Ba trợn tròn mắt.
Thằng Tí hỏi:
- Cô ơi… đây là môn gì?
Cô giáo mỉm cười:
- Đây là môn Mỹ thuật ứng dụng.
Con Bé lại hỏi:
- Sao không học vẽ mà học ngắm?
Cô giáo đáp:
- Các em phải phát triển tư duy thẩm mỹ toàn diện.
Đúng lúc ấy Chí Phèo vừa uống hết nửa vò rượu, đi ngang qua trường.
Thấy cảnh tượng ấy, Chí dụi mắt ba lần.
- Ối giời đất! Hay tao say quá? Hay là trường học đổi thành quán bia ôm?
Chí lảo đảo bước vào.
- Đ.M. ! Các ông dạy trẻ con kiểu gì thế?
Một ông cán bộ đeo bảng tên rất to liền nghiêm mặt:
- Đây là chương trình giáo dục hiện đại. Anh không có chuyên môn thì đừng phát biểu.
Chí cười khành khạch:
- Tao không có chuyên môn thật… nhưng tao biết trường học ngày xưa chỉ có bảng đen với phấn trắng. Chứ chưa thấy bài giảng nào bắt học sinh ngồi hai bên làm khán giả cho người mẫu diễn giữa sân.
Cụ Bá từ trên khán đài đứng dậy quát:
- Chí! Mày phá hoại thành tích giáo dục!
Chí ngửa mặt cười như khóc:
- Thành tích à? Trẻ con đáng lẽ được học chữ, học cách làm người… thì các ông dạy chúng làm khán giả. Mai mốt chắc tiết Thể dục sẽ học… vỗ tay.
Cả sân trường im phăng phắc.
Riêng lũ trẻ thì vẫn ngơ ngác.
Thằng Tí ghé tai bạn thì thầm:
- Tao tưởng hôm nay kiểm tra Toán…
Bạn nó đáp:
- Chắc đây là bài toán đố. Tìm xem trường học với sân khấu khác nhau ở chỗ nào.
Chí nghe xong, cười một tràng dài rồi ôm vò rượu bỏ đi.
Đi được vài bước, hắn ngoái đầu lại, lắc lắc cái đầu đầy sẹo:
- Người ta vẫn bảo rượu làm tao lú. Nhưng xem ra… có những người tỉnh như sáo mà nghĩ ra lắm chuyện còn khó hiểu hơn cả thằng say.
Rồi Chí lại cất tiếng cười vang khắp làng Vũ Đại.
Tiếng cười ấy nghe vừa buồn cười, vừa chua chát. Vì đôi khi, điều khiến người ta ngỡ ngàng nhất không phải chuyện trong cơn say, mà là những việc rất thật vẫn được gọi bằng hai chữ “giáo dục”.

Nhận xét

Bài được quan tâm