Cái ẹo Svay Rieng giữa Long An và Tây Ninh

Cái ẹo Svay Rieng giữa Long An và Tây Ninh
Nguyễn Gia Việt

Tại Sài Gòn có vô số người Cam Bốt làm nghề ăn xin. Đôi lúc cắc cớ hỏi rằng bên Cam Bốt giờ có mòi sướng hơn bên VN, bên đó dù gì cũng đỡ vặn vẹo hơn bên VN, dân VN khổ gần chết, còn lết qua đây làm chi vậy Trời?
Những người Cam Bốt đó là người Svay Rieng mà Việt đọc là Xoài Riêng, vùng đất này xưa vốn của Việt Nam, quá gần Sài Gòn, thành ra người dân xứ đó có khuynh hướng trồi về Nam Kỳ.
Nhìn bản đồ, thấy Cam Bốt liếm một khúc sâu đất Nam Kỳ giữa Tây ninh và Long An tạo ra cái ẹo, cái ẹo Xoài Riêng.
Trên đất cái ẹo đó Hun Sen xây khu sòng bài Bavet làm tán gia bại sản vô số người Nam Kỳ, rồi lừa đảo tra tấn cũng từ Bavet.
Chúng ta ráng nuôi chí, làm cho nội bộ mạnh, hùng cường, mốt có cơ hội thâu hồi Xoài Riêng về đất Nam Kỳ là xong!
Trong lịch sử Nam Kỳ lục tỉnh xứ Xoài Riêng này như cái gân gà.
Năm 1731 đời chúa Võ Vương Nguyễn Phước Khoát xuất hiện một người Chân Lạp gốc Lào tên là Prea Sot (Sạ Tốt) là quan trấn nhậm vùng Svay Rieng (Xoài Riêng) của Chân Lạp.
Trước đó năm 1688 nhơn vụ phó tướng Huỳnh Tấn làm loạn giết ông Dương Ngạn Địch ở Mỹ Tho, vua Chân Lạp Nặc Thu (Chey Chettha IV) nhơn cơ hội làm phản. Tướng Trần Thượng Xuyên phải đem binh qua Chân Lạp bao vây kinh đô Oudong dẹp loạn.
Năm 1715, Trần Thượng Xuyên lập Nặc Ông Yêm (Ang Em) lên làm vua Chân Lạp, tức nhiên vua Chân Lập phải thần phục Việt hoàn toàn.
Sạ Tốt đã có những bất mãn từ lâu sau sự kiện này, ông này muốn đuổi người Việt ra khỏi vùng Gia Định, Biên Hòa.
Tháng 4/ 1731 Prea Sot cầm một vạn quân từ Svay Rieng (Xoài Riêng) tiến về hướng Sài Gòn, đi tới đâu tàn sát người Việt tới đó.
Ngộ cái là lúc này Nặc Ông Yêm đã già yếu, con là Satha II (Nặc Ông Tha) lên nối ngôi, ông vua mới này lại ủng hộ binh lính, lương thực hà hơi tiếp sức cho Sạ Tốt.
Từ Svey Riêng binh tiến qua Bàu Trai, Cái Cay (Đức Hòa), đi tới đâu giết sạch, đốt sạch, phá sạch làng xóm Nam Kỳ tới đó.
Binh tới Bến Lức bên bờ Vàm Cỏ Đông, Sạ Tốt tấn công một đồn binh Việt giết chết một ông cai cơ trấn thủ.
Lính Sạ Tốt tiến thẳng về Sài Gòn, đi tới đâu cáp duồng tới đó. Tới Thập Bát Phù Viên (18 Thôn Vườn Trầu) thì bị chặn lại.
Phù Viên chỉ cách Sài Gòn mươi dặm đường. Đây là cửa ngõ tây bắc vào lỵ sở Phiên Trấn. Tướng cầm quân chặn lại ở Vườn Trầu là tổng binh Phiên Trấn Trần Đại Định, con trai ông Trần Thượng Xuyên.
Vì binh Chân Lạp đã sát nách Sài Gòn nên trận này Trần Đại Định xác định là phải thắng, còn Sạ Tốt biết là đã tới hang hùm nên liều chết mà đánh. Thành ra trận này kinh khủng.
Cuộc chiến ở Phù Viên đẫm máu trong những vườn trầu xanh. Hai bên đều cố giành lấy thế thắng. Họ đánh nhau trên khô, dưới nước, ngoài ruộng, trong vườn. Lớp lớp bị tàn phá đến tiêu điều. Không nhà nào không bị cháy, không còn dây trầu nào còn nguyên.
Chiến trường mở rộng từ tả ngạn sông Vàm Cỏ Đông đến hữu ngạn sông Sài Gòn, ở những vùng dân cư mới lập ở đó cũng ngút ngàn khói lửa máu xương.
Trần Đại Định đánh rát, rất anh dũng.
Chúa Nguyễn Phước Khoát cử Trương Phước Vĩnh làm thống suất chiến trường. Ngoài quân Thuận Hóa và quân Gia Định của Trần Đại Định, thống suất còn cử quân Bình Khang của Nguyễn Cửu Triêm tăng viện vô Sài Gòn.
Quân Việt đã có súng trường trang bị cho một phần quân đội. Cầm cự được vài ngày, Sa Tốt thua nên rút về thượng nguồn của sông Vàm Cỏ Đông thì đụng ngay phục binh của cai cơ Nguyễn Cửu Triêm chờ sẳn.
Họ rút chạy về Svay Rieng. Quân Nguyễn đuổi theo chiếm luôn Svay Rieng và toàn bộ các tỉnh đông nam của Chân Lạp.
Quân Việt vượt sông Cửu Long tiến về kinh đô Oudong làm trào đình Chân Lạp teo héo. Nặc Ông Tha phải ra mặt nói không có ủng hộ Sà Tốt, xin lui binh cầu hòa, ông đồng ý cho quân Nguyễn đồn trú tạm thời trên lãnh thổ Svay Rieng để cùng quân Chân Lạp truy quét loạn quân Sà Tốt.
Tuy nhiên ông vua này rất tráo trở, nói là vậy nhưng lại trở quẻ, tâm tánh người Cam Bốt xưa nay là vậy!
Nặc Ông Tha lại ngầm cho quân thình lình tấn công căn cứ Lô Việt của tướng Trần Đại Định đang đóng trên đất Chân Lạp.
Tức giận, đại binh Nguyễn từ Sài Gòn lập tức tiến qua Chân Lạp lần nữa, đó là chiến trận tháng giêng năm Nhâm Tý 1732, trận này làm cho quân của vua Nặc Ông Tha tê liệt, quân Sà Tốt lại chạy trốn.
Chúa Nguyễn lịnh Trần Đại Định đóng quân lâu dài ở Chân Lạp, đóng quân lâu dài ở Svay Rieng.
Rốt cuộc Nặc Ông Tha phải ký giấy đổi vùng Long Hồ (Vĩnh Long) cho Việt để lấy lại đất Svay Rieng. Long Hồ (Longhor) là một vùng đất giữa sông Tiền và sông Hậu nằm giữa Gia Định và Hà Tiên.
Tháng 3 năm 1732, chúa Nguyễn nhập Mỹ Tho (Mesa) vào Long Hồ, và đặt là châu Định Viễn trực thuộc phủ Gia Định, lị sở dinh Long Hồ lúc đó đặt tại Cái Bè, chúa Nguyễn giao Long Hồ cho cai cơ Tống Phước Hiệp trông nom.
Trần Đại Định là một tướng tài, ông có công lấy đất Mỹ Tho và Vĩnh Long về cho Việt.
Sau trận Vườn Trầu thấy đất Sài Gòn còn có thể bị quân Chân Lạp tấn công, năm 1731 Trần Đại Định cho quân đắp thêm lũy Tây Hoa nối thêm vào lũy Hoa Phong bao quanh thành Sài Gòn.
Những người Minh Hương đầu tiên như hai cha con Trần Thượng Xuyên, Trần Đại Định và cả đời cháu là Trần Đại Lực (Trần Hầu) có công rất lớn với đất Nam Kỳ lục tỉnh này.
Buồn cái là Sài Gòn có tên đường Mạc Cửu, Mạc Thiên Tích nhưng xưa rày vẫn chưa có con đường nào mang tên Trần Thượng Xuyên, Trần Đại Định!
Nói thêm về cái ẹo Svay Rieng ăn sâu vô tỉnh Long An, Long An.
Thời vua Minh Mạng thì đất Svay Rieng bị Việt lấy sạch, thuộc tỉnh Biên Hòa, sau giao cho Gia Định.
Hồi năm 1836 quan bảo hộ Cao Miên mà lúc đó gọi là Trấn Tây Thành Trương Minh Giảng tấu lên vua Minh Mạng xin cắt lấy một phần đất phía tây bắc tỉnh Gia Định giáp với Cao Miên, vốn thuộc phủ Tân Bình làm một phủ mới gọi là phủ Tây Ninh.
Phủ Tây Ninh là phần đất rừng rậm, nằm trên con đường thiên lý từ thành Gia Định qua Nam Vang của Trấn Tây Thành.
Trấn Tây Thành có hai huyện trực thuộc bên dưới đó là Tây Ninh và Quang Hóa. Tây Ninh huyện nay là đất toàn tỉnh Tây Ninh ngày nay, còn huyện Quang Hóa là đất Xoài Riêng tức tỉnh Svay Rieng ngày nay.
Khi Pháp chiếm Nam Kỳ lục tỉnh thì đất "Mỏ Vịt" Xoài Riêng thuộc hạt thanh tra Trảng Bàng.
Ngày 9 tháng 7 năm 1870 chẳng biết ngứa ngáy sao đó mà Thống đốc Nam Kỳ - Chuẩn đô đốc Alphonse Jean Claude René Théodore ký kết thỏa thuận với vua Cao Miên Norodom I đưa toàn bộ đất "Mỏ Vịt" Xoài Riêng cho Cam Bốt, hậu quả là Nam Kỳ bị lủng một lổ lớn ở Long An Tây Ninh.
Sau đó Pháp cắt phần đất thuộc tỉnh Kampong Som
(Sihanoukville) và tỉnh Kam Pot ở mặt Hà Tiên của Mạc Cửu xưa từ Nam Kỳ trả về cho Miên.
Năm 1873 cắt nửa tỉnh Takeo phía bắc Châu Đốc trả cho Miên.
Thời hiện đại mới khốn nạn nè!
Tỉnh Svay Rieng của Cam Bốt tiếp giáp với Nam Kỳ có hình mũi tên nhọn chọc thẳng vào tỉnh Long An Tây Ninh, cách đô thành Sài Gòn chỉ 50km về phía tây bắc, có hai nhánh nhỏ đâm thẳng vào Kiến Tường và vùng ranh giới hai tỉnh Tây Ninh và Long An.
Norodom Sihanouk chơi trò ầu ơ ví dầu, với những bất mãn của ông với Việt Nam Cộng Hòa nên ông đã làm ngơ và thực ra cố tình cho Hà Nội xây dựng căn cứ địa rộng lớn trong tỉnh Svay Rieng để làm bàn đạp tấn công vào lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.
Norodom Sihanouk bán cho quân Bắc Việt thực phẩm, thuốc men
Bắc Việt vận chuyển võ khí, quân trang từ cảng Kompong Som (Sihanoukville) đến căn cứ Xoài Riêng. Hà Nội xây dựng một hệ thống đường mòn vận chuyển nối liền Kompong Som và khu vực căn cứ địa, chạy dọc theo biên giới từ Hà Tiên lên đến khu vực Mỏ Vẹt-Xoài Riêng.
Mỗi khi bị liên quân VNCH-Huê Kỳ đánh đuổi, VC rút chạy về lãnh thổ Cam Bốt ở Mỏ Vẹt-Xoài Riêng để hồi phục và chờ cơ hội tấn công qua VN.
Có thể nói Mỏ Vẹt-Xoài Riêng là cái ổ của các quân đoàn Bắc Việt và Mặt trận Giải phóng Miền Nam.
Mỹ và VNCH đã nhiều lần hành quân truy kích, tảo thanh ở đây mà Svay Rieng quá sát Sài Gòn thành ra luôn là cái gân gà trong quân sự.
Những ngày tháng 2 năm 1975 trên đoạn Quốc Lộ 4 từ Long An tới Tân Hương Bến Tranh, Đại Tá Đặng Phương Thành -Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 12 thuộc Sư Đoàn 7 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, người giữ quận Bến Tranh đã đánh bại và loại hai trung đoàn quân chính quy Bắc Việt có chiến xa và đại pháo yểm trợ từ Svay Rieng tràn qua theo đường Thủ Thừa về.
Ý đồ của Bắc Việt là chiếm Thủ Thừa làm bàn đạp, chiếm Tân An, cắt đứt Lộ 4, cô lập thủ đô Sài Gòn.
Trung Đoàn 12 của Đại Tá Thành được chỉ định đi chặn lại.
Trận chiến kéo dài từ 5 h sáng đến 3 giờ chiều mới được coi như chấm dứt, Bắc Việt thua.
Phó tổng thống Trần Văn Hương thị sát chiến trường gắn Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương cho đại tá Thành ngay tại mặt trận.
Trận Bến Tranh-Long An: Chiến thắng cuối cùng của quân lực VNCH. Quân VNCH không tệ, đánh rất hay,những ngày tháng 4 còn đánh thắng, chỉ là sau đó không còn khí tài do bị Mỹ bỏ rơi.
Sau 1975 Đại Tá Đặng Phương Thành đã chết trong nhà tù.
Ông Sam Rainsy lãnh tụ đảng Cứu Quốc Cam Bốt từng tới biên giới giữa tỉnh Svay Rieng và tỉnh Long An tố cáo VN lấn đất, ông này kích động dân Miên nhổ cọc làm ranh biên giới, đã có đánh lộn xảy ra.
Xem ra cái lưỡi Svay Rieng này liếm sát đất Nam Kỳ quá không có tốt.

Nhận xét

Bài được quan tâm