Chuyện Dài Nước Mỹ : Con Buôn ...!
Cái từ ngữ này có từ cái hồi oánh tư sản sau 75. Trước đó người miền nam gọi những người buôn bán là “thương gia”. Dùng tiếng Hán Việt là có ý trân trọng. Năm 63 có thêm tiếng gọi khác là… “gian thương”. Ám chỉ những thương gia đầu cơ tích trữ, làm giàu bằng thủ đoạn. Sau 75, người tốt người xấu gộp chung thành “con buôn” cho nó gọn. Từ “gia” biến thành “con” nên bà con bỏ chạy quá xá. Giờ mấy ổng… biết điều rồi. Đổi tên thành doanh “nhân”.
Thành tựu của ông dượng mấy ngày qua về việc thuế quan với các quốc gia từng là đồng minh, khiến phe tả “nóng mũi”. Nên nhiều tên viết theo kiểu: Một tổng thống từng là “con buôn” đó mà. Nói thách cho cao rồi hạ xuống. Ai làm mà không được….
Úc cũng có một ông. Tự hào là dân tị nạn mà có học, tiếng Anh đọc đâu hiểu đó. Già không biết làm chuyện gì. Suốt ngày đọc báo, thấy bài viết nào “dìm hàng” Trump. Là mừng như bắt được vàng. Vội vã dịch liền, không quên “chua” vài câu bình lựn. Đăng lên Facebook. Toàn bị chúng chửi mà cứ viết hoài. Ở Mỹ thì nhiều. Bữa đọc bài của một cô có cái tên rất đẹp. Nghe nói được qua Mỹ tị nạn thời ông Trump nhiệm kỳ 1. Được ổng đón nhận nhưng kiếm cách chửi ổng không tiếc lời. Nên lâu lâu ông dượng phải ngâm thơ cái bài “con rắn” mới hả giận. Nói chung không hiểu sao họ thù ổng dữ vậy. Nhưng thật tội nghiệp. Vì ổng dượng dạo này thành công quá. Không đưa nước Mỹ vào khủng hoảng như họ muốn. Cái vụ thuế quan là một ví dụ.
Cái hôm tui còn du lịch ở Nhật. Thì có hay tin đàm phán thương mại Mỹ Nhật thành công. Nhật chịu thuế 15%. Còn phải đầu tư vào Mỹ hơn năm trăm tỷ đô. Ác một cái là tiền lời của việc đầu tư đó. Mỹ “lụm” 90%. Cho lại Nhật 10% làm thuốc. Đã vậy còn phải mở cửa cho hàng hoá Mỹ nhập vào miễn thuế. Ai có ở Nhật mới biết. Để bảo vệ nông dân, họ chịu giá gạo mắc lắm. Tui thèm gạo Nhật nên có mua 10kg đem về Úc. Giá 10kg là 100 đô (Úc). Đến phi trường Melbourne. Số gạo đó bị quăng thùng rác vì Úc không cho mang nó vô. Nếu mở cửa cho nông sản Mỹ tràn vô. Giá sẽ hạ xuống nhiều. Và chính phủ sẽ mất phiếu của nông gia hết trọi. Châu Âu cũng vậy. Chịu 15% thuế rồi mà vẫn phải tính zero cho hàng hóa của Mỹ. Đúng là… đàm phán trên đầu người ta. Dân người ta càm ràm dữ lắm.
Tại sao các nước đồng minh mà phải chịu theo ý ông Trump? Đây là phạm vi khác. Đó là chính trị. Một cam kết không bỏ rơi đồng minh là đủ để mọi thương lượng hay đàm phán thành công. Ông Trump chứng tỏ được cái vụ “nói là làm”. Uýnh Iran đúng ngày thứ 61. Khỏi xin nghị quyết Liên Hiệp Quốc chi cho mệt. Sắp tới là ngày thứ…13 đối với Nga. Ông cũng phải làm sao để mình xứng đáng là… Đại Ca mới được. Nhật cần một cái ô dù trước Trung Cộng. Châu Âu trước Nga. Từ lúc ông Trump uýnh Iran. Qua Châu Âu là người ta niềm nở tiếp đón. Ông chỉ cần ngồi trong nhà (ông nội) để họ đến “chầu”. Hoặc vừa đánh golf vừa… điện thoại tá lả…. Mà giải quyết được bao nhiêu vụ việc. Chuyện này công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Đừng nói tui “cuồng Trump” mà nói bậy bạ. Việc công bố “Ngày Giải Phóng” hồi tháng tư (2025). Sau đó gia hạn 90 ngày để “xử” xong Iran. Khi đàm phán trở lại thì mọi việc “răm rắp”. Đó là sự khôn ngoan và bản lãnh của một tổng thống. Không phải dẻo miệng hay “khòm lưng” mà có kết quả. Cứ xem ngài Macron thì biết. Nói có ai nghe đâu. Chết tên “cậu bé”.
Dĩ nhiên đối với các nước không phải đồng minh như Trung Cộng hay Ấn Độ hoặc Braxin. Và mới đây là… Canada. Ông chỉ cần gởi lá thư. Xem rất lịch sự nhưng như những cú tát. Nói cho cùng, không bao giờ có điều gì đạt 100%. 50% là giỏi rồi.
Đoán thử xem đến ngày 13/8. Ông dượng sẽ làm gì với Putin? Tui đoán rằng cái cây cầu Krym sẽ lãnh đạn trước. Dĩ nhiên ông không cần ra tay. Nhiêu đó đủ cho Putin phải rút quân về...!
Jimmy Nguyen Nguyen

Nhận xét
Đăng nhận xét