Về cái chết của Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân
Về cái chết của Phạm Quỳnh,
Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân
Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân
Phạm Quỳnh (1892-1945) là một học giả và là quan đại thần triều Nguyễn.
Ngô Đình Khôi (1885-1945) là anh cả của anh em nhà Ngô Đình, tổng đốc Quảng Nam, đã về hưu năm 1943.
Khi Việt Minh cướp chính quyền năm 1945, hai ông đã bị Việt Minh hạ sát tại một cánh rừng ở Huế.
Báo Quyết Thắng, cơ quan Tuyên truyền và đấu tranh của Việt Minh Trung Bộ số 11 ra ngày 9/ 12 /1945 cho biết: "Cả ba tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ chiều ngày 23 tháng 8 và đã bị Ủy ban khởi nghĩa kết án tử hình và thi hành ngay trong thời kỳ thiết Quân luật ".
Theo bài báo trên thì sau khi xử bắn kết án tử hình sau mấy ngày rồi mới ra thông báo, ai chịu trách nhiệm kết án tử hình ?
Chủ tịch Ủy ban khởi nghĩa Thừa Thiên Huế hồi đó là Nguyễn Kim Thành (Tố Hữu ), Hoàng Anh là bí thư tỉnh ủy, Phan tử Lăng nhận lệnh đi bắt Phạm Quỳnh.
Xin được trích dẫn tài liệu của ông Phạm Tuân (Con của Phạm Quỳnh) 2005 :
"... Chi tiết cho biết Thầy tôi cùng Ngô Đình Khôi và con trai ông là Ngô Đình Huân bị giam nhốt trong một lò ép nấu dầu tràm, một loại dầu khuynh diệp của bác sĩ Viên Đệ ở Cổ Bi, địa điểm cách làng Văn Xá 5 cây số về phía Bắc trên đường Huế đi Quảng Trị...
Dân làng được lệnh mỗi ngày phải bới cơm nước cho các nạn nhân ăn, nhưng sau 3, 4 ngày thì được lệnh ngưng... họ to nhỏ bàn tán rằng các người bị giam đã bị đem đi giết vào một đêm trăng lưỡi liềm. Lời khai của người có phận sự canh gác tại nhà ép dầu nói rằng, đêm hôm ấy đầu tháng tám ta trăng lưỡi liềm vào khoảng 11 giờ, có người đến gõ cửa, đương sự hỏi : "Ai đấy" thì có tiếng trả lời "Tôi Hoàng Anh, chủ tịch ủy ban cách mạng Thừa Thiên mở cửa ngay" Hoàng Anh vào ra lệnh đưa ba người bị giam ra, bảo cho ăn cơm...(cơm nguội và ít mắm cá khô)...3 người không nuốt được được, xin ít nước mưa để chan làm canh... Nói chuyện dăm ba câu thì Hoàng Anh quát, bắt phải im, sau đó ra lệnh trói tay ba người lại rồi đưa xuống đò.
Nhân chứng người chèo đò kể thêm: Đò đi quanh đi quất trên con sông Bồ, đến gần một giờ sáng thì được lệnh tấp vào bờ...
Hoàng Anh ra lệnh lên bờ, đến gần 2 bụi tre, cùng với toán du kích ra tay hạ sát 3 nạn nhân... Nhân chứng người chèo đò, không được lên bờ nên không mục kích vụ thảm sát, chỉ nghe được tiếng thét giọng Bắc: "Quân sát nhân !" và sau đó nghe mấy phát súng chát chúa trong đêm khuya.
Một nhân chứng khác, khai rằng vì nấp trong bụi cây gần đấy nên thấy được thảm cảnh Thầy tôi bị giết trước, bị đánh vào đầu bằng xẻng, cuốc, sau đó còn bị bắn bồi thêm 3 phát đạn... Cụ Khôi cũng bị bắn 3 phát... ông Huân hoảng sợ vùng chạy thì bị bắt lại và bị bắn một phát ngay vào đầu, cả ba thi hài bị xô xuống mương rồi vội vàng lấp đất. Chi tiết cho biết thi thể của Thầy tôi ở dưới cùng, đầu hướng về phía núi, cụ Khôi và ông Huân nằm đè lên trên, đầu hướng về phía sông. Thật " nghịch đời " vì lúc sinh thời, Thầy tôi và cụ Khôi vì khác chính kiến nên đã trở thành thù nghịch, thề "không đợi trời chung" thế mà khi thác lại nằm chung một hố ".
(Phạm Tuân : Sống lại với Ký ức thuở ngày xưa (báo Ngày Nay số 385 ngày 30/6/2005, tiểu bang Minnesota và tạp chí Việt học Tạp chí Phổ Thông số 2 tháng 6/2005, Nam California)
Theo các con ông Phạm Quỳnh thì Việt Minh giết các ông vào ngày 6/9/1945.
Hài cốt các ông được ông Ngô Đình Cẩn tìm thấy năm 1956 trong rừng Hắc Thú, riêng hộp sọ của Phạm Quỳnh thì có những đường nứt dài.
Vấn đề nhức nhối ở đây là Huế ! Huế 1945 có Tố Hữu, Hoàng Anh. Hai mươi ba năm sau, năm 1968, Huế có Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lê Khả Phiêu... cứ "cách mạng " đến là có bắt bớ, thủ tiêu, cũng chơi cuốc xẻng đập đầu xong rồi vùi chôn, mà chẳng có ai chịu trách nhiệm trước hàng ngàn oan hồn ! Đó chính là bản chất của cộng sản ! Huế đầy đau buồn, Huế tang thương !
Đến đây tự nhiên sao ta thấy sợ mấy Ông nhà thơ Huế quá ! Ông nào cũng nổi tiếng... !!!
November 7, 2021

Nhận xét
Đăng nhận xét