Những Người Muôn Năm Cũ

Những Người Muôn Năm Cũ
Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh
Quang Cầu Muối
🍀🌹
        "Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn"
Tạm dịch :
        "Đìu hiu gió thổi bên sông Dịch
        Tráng sĩ qua sông , chẳng hẹn quay về "
        (Kinh Kha Truyện - Sử Ký Tư Mã Thiên)
😥🍀
Cũng hơn 38 năm rồi, một hai thế hệ người Việt đã sinh ra và lớn lên, trên quê hương hay khắp địa cầu.

Họ sống và cảm nhận theo môi trường chung quanh họ.

Ở trong nước thì với sự bưng bít thông tin của cộng sản, hoặc vì miếng cơm manh áo, làm cho họ chỉ quay cuồng theo đời sống, đâu còn có thời gian để suy nghĩ chuyện khác.

Người trẻ ở nước ngoài cũng vậy, nhưng họ đỡ hơn những người đồng trang lứa với mình trong nước, đó là nếu họ muốn tìm hiểu một vấn đề gi đó gọi là "nhạy cảm" thì sẽ không bị tường lửa ngăn chận, hoặc sợ bị khép vào tội "phản động".

😥🍀
Cái mốc thời gian hơn 38 năm là để nói về một sự kiện.

Một sự kiện có thật trong dòng sống của dân tộc Việt Nam, sự kiện đó là cái chết của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh ,và các Chiến Hữu của Ông ấy.

Như các bạn biết, đất nước chúng ta triền miên khói lửa, lần giở từng trang sử, chúng ta sẻ thấy trang nào cũng đẫm máu, hết chống ngoại xâm lại nồi da xáo thịt,và trang sử gần nhất đó là cuộc chiến tranh Quốc-Cộng: Quốc là Quốc Gia và Cộng là Cộng Sản.

Cộng sản ở miền Bắc và Quốc gia ở miền Nam, ranh giới được phân chia từ vỹ tuyến 17 theo hiệp định Genève 1954, chia đôi đất nước.

Và cuộc chiến kết thúc vào 1975.Bên thắng cuộc là miền Bắc.

Hàng triệu người miền Nam tuôn chạy ra nước ngoài, bằng máy bay, tàu thuyền hay bằng đường bộ ,qua ngã Campuchia và Thái Lan ,chỉ để thoát khỏi gông cùm cộng sản như một triệu người dân miền Bắc đã làm vào năm 1954.

🍀
Trong số những người có phương tiện hay may mắn vượt thoát ra khỏi VN ngày 30-4-1975 có tướng Hoàng Cơ Minh.

Hồi mới chiếm được miền Nam, phe thắng cuộc họ hành xử vô cùng man rợ, mạng người như con kiến, ngươi dân miền Nam cắn răng bật máu để sống còn, nhà tù mọc lên như nấm, quân lực của họ đang say men chiến thắng, dưới con mắt của họ những cái gì không đi đúng theo đường lối của đảng, là những mục tiêu cần phải bị tiêu diệt. Họ không giết bằng cán cuốc như bọn Khmer Rouge, tức là Pol Pot đối với dân Miên, mà họ giết từ từ bằng lao động khổ sai. Giết bằng sự đói khát, bịnh hoạn đau yếu không có thuốc men..

😥
Cây cột đèn biết đi nó cũng ra đi, đó là câu nói thầm của người dân miền Nam và sau này lan ra tới miền Bắc.

🌹❤
Thế mà trong bối cảnh đó có những người họ âm thầm tổ chức những chuyến đi về, những người này họ đã có một đời sống tốt đẹp hơn so với khi còn ở Việt Nam.

Họ không cần phải lo sợ đạn bom, nay sống mai chết, nếu họ cũng giống như bao nhiêu người thì đời họ cũng như chúng ta bây giờ, cũng nhà cao cửa rộng, con cái thành đạt .v.v.

Và sẽ không có gì để nói về họ.




❤🌹
Nhưng trong họ mang cái tâm thức của những con người nhìn rõ chánh tà, cái uất ức của những người đã hy sinh xương máu để bảo vệ cho tự do và nhân bản ,mà đành bẻ kiếm bên trời..

Và họ tập họp lại tìm nhau để đi về.

Họ không như Kinh Kha, qua sông Dịch thích khách Tần Thủy Hoàng vì cái ân tình với Thái Tử Đan mà họ đi qua sông Mekong bằng tâm thức của những người đi tìm sinh lộ cho dân tộc.

Tiếc thay họ không phải là những nhà chính trị gia lỗi lạc, họ chỉ là những người Lính, họ bị bọn ma đầu chính trị lừa lọc và phản bội, họ không có những nhà chiến lược để nhìn ra được chân tướng của đồng minh Mỹ, Thái, họ quên cái mối thù truyền kiếp giữa hai dân tộc Việt Miên..
...và họ quên một điều ,cộng sản Việt Nam là bậc thầy về sự chui sâu trèo cao để nắm tin tức và lũng đoạn hàng ngũ địch.

❤😥
Hơn 38 năm qua rồi, không ai đem thành bại ra để luận anh hùng, hơn 38 năm rất nhiều người ngồi ôm hận thiên thu.

Hơn 38 năm cộng sản tha hồ tung tin bịa đặt ,thêu dệt những chuyện quái đản về họ. Những tàn binh bị bắt trong chuyến Đông Tiến cuối cùng, cũng đã được thả ra khỏi nhà tù cộng sản và họ đã quá già, đời họ chỉ còn nhìn về đáy mộ,
😥
        "Mờ trong bóng chiều, một đoàn quân thấp thoáng....
        Núi cây rừng, lắng tiếng nghe hình dáng của người anh hùng...."
        (Chiến Sỹ Vô Danh - Phạm Duy)

😥🍀
Núi rừng của nước Lào đã nghe tiếng đạn nổ cuối cùng của một người dám sống và chết cho lý tưởng của mình..
    "Trong những tiếng reo hò kia, lẻ loi tiếng súng Anh nhiệm mầu,
        Ôi tiếng súng sau cùng đó, Anh còn nghe tầm đạn đi không Anh?"
        (Anh Không Chết Đau Anh - Trần Thiện Thanh)



🙏🌹
Kính xin cúi đầu cảm phục Ông và các Chiến Hữu của Ông ,đã dám sống và chết cho lý tưởng của mình..
Đây có phải là lời trăn trối của Ông không :
“Tôi không tin là trong đời mình sẽ thấy Việt Nam được giải phóng khỏi chế độ Cộng sản. Nhưng tôi thà chết trong rừng như một thảo khấu còn hơn làm một người tỵ nạn ở hải ngoại.”

Tôi hôm nay ngồi, đọc lại những bỉ thử về Ông và các Chiến hữu của Ông, lòng chợt nhớ lại hơn 38 năm trước, lúc đó tôi còn quá trẻ, quá trẻ để cảm nhận cuộc đời...

😥🙏
Nhưng tôi xin nói thật lòng tôi..ngày nghe tin công bố ông tự sát bên dòng suối nước người.. tôi khóc trong men rượu..

Tâm trạng của tướng Đặng Dung ngày xưa tôi không biết ra sao...nhưng mỗi khi nghĩ đến cái hành động cuối cùng của Ông , đưa súng lên màng tang tự kết liễu đời mình, tôi cảm phục Ông.

Thân xác Ông đã bị đào xới lên đưa về Việt Nam để tuyên truyền..

Đọc những dòng nói về người Vợ của Ông bao năm qua vẫn giữ nếp nhà chờ ngày Ông về...

😥
Có ai mà không chảy giòng nước mắt.
🙏🌹❤
Kính Mong Linh Hồn Các Ông Yên Nghỉ.

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273