Cộng sản Việt Nam xây dựng pháp trị trên căn bản nào?
CỘNG SẢN VIỆT NAM
XÂY DỰNG PHÁP TRỊ TRÊN CĂN BẢN NÀO ?
Tác giả: Tôn Nữ Hoàng Hoa
Gần đây có một vài người tự cho mình là những Nhà Học Luật xuất thân từ Việt Nam dưới sự cai trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Điều này, tôi thật tình không hiểu, vì theo sự suy nghĩ thô thiển của tôi liệu Đảng Cộng Sản Việt Nam có thể có một căn bản Pháp Quyền không?
Trong
thể chế Dân Chủ, cơ cấu "tam phân" rất thịnh hành. Theo nguyên tắc
Tam Phân thì Quyền Lập Pháp thuộc tổ chức đại diện cho dân và do dân bầu ra.
Quyền Hành Pháp được trao cho một tổ chức mà người đứng đầu là Tổng Thống hay
Thủ Tướng. Tất cả đều do dân bầu ra và Quyền Tư Pháp là cơ quan xét xử những vụ
tranh tụng trong khuôn khổ Luật Pháp hiện hành.
Trên
căn bản, chỉ có một nguồn gốc của mọi thứ quyền hành. Đó là toàn dân.
Từ phương pháp tự do bầu cử, người dân chọn người đại diện và giao nhiệm vụ. Ví
dụ như đại biểu trong Quốc Hội được người dân trao cho nhiệm vụ LẬP PHÁP. Tổng
Thống hay Thủ Tướng do dân bầu ra và được giao cho nhiệm vụ HÀNH PHÁP. Các Thẩm
Phán như ở bên Mỹ do dân trực tiếp bầu ra và giao cho nhiệm vụ phân xử các vụ
tranh tụng.
Nói
tóm lại, nguồn gốc duy nhất của mọi thứ quyền hành là dân.
Trong
Chế Độ Cộng Sản hệ thống tư tưởng và ý niệm về Pháp Quyền không có chỗ đứng.
Mao trạch Đông Chủ Tịch Tầu Cộng cha của Cộng Sản Trung Quốc và các nước chư
hầu như Việt Nam hiện nay đã nói rằng: " Quyền đi từ họng
súng".
Như vậy kẻ nào mạnh thế, gian xảo, điêu ngoa thì kẻ đó nắm quyền. Tức
nhiên những lời nói, những mệnh lệnh của những kẻ cướp quyền đi từ họng súng
đó là Luật.
Vậy thì Pháp Quyền ở đâu?
Nếu
lời nói của những kẻ mạnh, cướp quyền đều là mệnh lệnh, là Luật thì mấy ông
Luật Gia xuất thân từ Cộng Sản học Luật từ đâu ? tất nhiên từ họng súng,
từ những lời nói của kẻ độc tài. Như vậy liệu trong chế độ đi từ họng súng đó
có Pháp Quyền như đã trình bày ở trên không? Thưa không, vì quyền đi từ họng
súng khác xa quyền đi từ người dân.
Ở
Việt Nam Đảng đã định sẵn bản án trước khi ra pháp đình. Luật Sư chỉ bào chữa
được cho kẻ tội phạm can tội trộm cắp, còn những tội phạm Chính Trị chống nhà
nước thì bị cáo bị bịt miệng tại Tòa không cho thốt lên lời bào chữa cho mình,
huống hồ mấy ông Trạng…Sư, học Luật từ họng súng thì có tư cách gì với mấy ông
cán bộ.
Tuy vậy, Việt Nam cũng có Luật Sư bào chữa, lại còn có Luật Sư phản tỉnh nữa chứ. Có một người Việt Cộng tự xưng là Luật Sư chống Chính Phủ nhưng khi bị tù thì đòi phải có sách để đọc, phải có bút giấy để ngồi trong tù Cộng Sản viết bài để cho vợ đem về gởi ra Hải Ngoại cho dân Hải Ngoại đọc hầu dàn dựng một hình ảnh trí thức phản tỉnh.
Nhưng những ngụy trang đó đã bị chính ngay những cái tên đang làm vai trò khổ nhục kế tự tố cáo mình, vì người dân Hải Ngoại không phải là những người dân trong nước đang sống dưới quyền hành của những người đi từ họng súng.
Tên
này vẫn ngang nhiên ca tụng Hồ Chí Minh mà người dân Việt Nam cho là
một tên tội đồ, rồi ngang nhiên bảo đảm cho Việt Nam không bị mất Đảng? ngay
giữa lòng người đang tiếp tục cuộc đấu tranh chống Cộng Sản. Có phải coi thường
dân tỵ nạn chăng?
Nếu
tên này là một tội phạm phản "nhà nước" thì nó có dám viết thư về
khuyên can Việt Cộng không? Láo toét. Nếu là phản tỉnh thật thì hắn
đã đi mò tôm lâu rồi. Vậy mà ở Hải Ngoại cũng có người gọi tên này là Luật Sư?.
Không
phải những người này không biết nhưng chính chúng là những kẻ nằm vùng có công
tác là khi tên Luật Gia phản tỉnh cuội này tung lên cái gì thì chúng
nhao nhao hứng lấy.
Cái
cảnh TUNG và HỨNG GIỮA BỌN VIỆT CỘNG người ta đã tỏ tường rồi. Còn có người
khuyên là không nên nói tới chúng? Tại sao không? Vì chúng là những kẻ tuyên
truyền và chúng ta đang ở trong MẶT TRẬN TUYÊN TRUYỀN CỦA CỘNG SẢN thì tại sao
chúng ta không vạch mặt chúng và những kế hoạch tiệm tiến của chúng biến địch
thành bạn để chúng làm đại diện cho người dân tỵ nạn Cộng Sản tại đây.
Hơn
nữa, vì quyền đi từ họng súng nên Cộng Sản Việt Nam dùng Hình chứ không dùng
Pháp (Có Pháp Luật đâu mà dùng). Cho nên nguyên tắc "Giết một người cho
vạn người sợ" là phương pháp khủng bố.
Vì
không có một nền tảng Pháp Lý nào làm căn bản nên Cộng Sản Việt Nam phải dùng
lối Nhân Trị. Nhưng những Nhân Trị này lại thuộc vào hạng Tiểu Nhân Trị. Ở thành thị Việt
Cộng dùng những thành phần du thủ du thực, phần đông rất ít học, đảng nâng
thành phần này lên hàng Chủ Tịch Nhân Dân. Các tiểu nhân này không có căn bản
nhận thức, không có lòng trắc ẩn cho nên khi có quyền cầm cân nảy mực thì hành
động vô cùng mù quáng, gian xảo và tham tàn độc ác, vô độ.
Nếu
Cộng Sản Việt Nam lấy Quân Tử nhân Trị thì những bậc quân tử sẽ lấy khoan dung
độ lượng để giáo hóa. Ở nông thôn, bọn “vô gia cư" sống vô gia cư, chết vô
địa táng được đưa lên cao, bị giật giây để tác oai, tác quái.
Từ
bản chất Cộng Sản thì đời cha cũng như đời con hay mấy đời sau nữa, bản chất
khủng bố gieo rắc khiếp sợ đã có sẵn trong máu truyền kiếp muốn cắt, muốn mổ,
muốn treo cổ ra sao tùy thích.
Người dân sợ hãi đến độ khiếp nhược. Có ai không buồn không tức tưởi khi
thấy sự bất hạnh của Dân Tộc mình đang quằn quại dưới xích xiềng của Cộng Sản.


Nhận xét
Đăng nhận xét