Nghe lời cao cả, sao chỉ thấy rùng mình
Nghe lời cao cả, sao chỉ thấy rùng mình
Tác giả: NS. TUẤN KHANH
Bác sĩ Khoa không thấy xuất hiện nữa, sau sự kiện gây sốt dư luận mạng xã hội mà bác sĩ Khoa kể rằng anh đã quyết “rút ống thở” của cha mẹ già, để nhường cho 2 đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời. Bản tin lan nhanh đến khủng khiếp trong đêm 7-8-2021. Bên dưới lời tâm tình gây chấn động đó, không ít các nhân vật tên tuổi để lại lời kính trọng và cám ơn. Thậm chí, có người còn ghi rằng họ nợ anh về mạng sống của cha mẹ già mà anh đã quyết hy sinh.
Nhưng rồi chỉ đến rạng sáng hôm sau, mọi thứ bày ra một sự
thật khủng khiếp: hóa ra đó là trò bịa đặt, có giá trị như một cú hích truyền
thông được tổ chức, nhằm tạo một luồng tâm lý mới trong xã hội đang quá bất mãn
và tiêu cực về những câu chuyện mất mát, khốn khó của người dân thời phong tỏa,
và hơn nữa là về chuyện bộ máy y tế ở Sài Gòn đang kiệt sức trước các mệnh lệnh
chống dịch bất hợp lý
Người ta tìm thấy vị bác sĩ tên Khoa ấy – tự xưng là làm việc
tại bệnh viện Chợ Rẫy. Thế nhưng trả lời báo Tiền Phong, Giám đốc bệnh viện Chợ
Rẫy là ông Nguyễn Tri Thức đã khẳng định là không có bác sĩ nào tên Khoa và
Bệnh viện Chợ Rẫy cũng không có khoa sản. Câu chuyện 2 em bé sinh đôi, cũng
được tìm thấy là hình ảnh được ăn cắp từ trang facebook của bác sĩ Cao Hữu
Thịnh, một ca mổ do chính bác sĩ này đảm trách.
Tâm lý đám đông bị hành hạ khủng khiếp vì kịch bản truyền
thông này. Người Việt ở mọi nơi bị sững sờ và khuất phục bởi hình ảnh không
khác gì những giai thoại trong truyện Tàu cũ – vốn đã ăn sâu vào tình cảm người
Việt nhiều đời.
Hãy tự hỏi, có cái gì cao quý hơn việc một bác sĩ trong thời
đại xã hội chủ nghĩa đã quyết hy sinh cả ba mẹ để cứu cho những đứa trẻ vừa ra
đời? Nhất là chuyện đó xảy ra trong lúc đại dịch khốn khó, rõ là hình tượng
sáng ngời và mẫu mực của đám đông đang cắn môi ứa lệ để giơ cao tay đi cùng thủ
tướng, quyết “chống dịch như chống giặc” và sẳn sàng vượt qua mọi nỗi đau để
chiến thắng. Kịch bản này đau đớn và đẹp tương tự như Tỷ Can chấp nhận ăn bánh
bao thịt con mình, để thoát khỏi tay Trụ Vương, nghĩ đến ngày khởi nghĩa.
Chuyện cũng bi phẫn như Quách Cự tự tay chôn sống đứa con 3 tuổi để dành thêm
cơm nuôi mẹ trong Nhị Thập Tứ Hiếu.
Không đến 24 giờ đồng hồ, tâm lý đám đông lại bị hụt hẩng,
đặc biệt với những người bị tác động khủng khiếp bởi đã để cảm xúc kiểm soát
hơn là lý trí. Rất nhiều người nói mình đã cúi đầu, khóc hay ngưỡng mộ bác sĩ
Khoa, nay lại rơi vào trạng thái tức giận và nguyền rủa.
Báo chí Nhà nước lao vào cải chính, vạch trần sự kiện này
cũng nhanh đến mức bất ngờ. Nhưng có lẽ mọi thứ sẽ sớm qua đi, vì có vẻ như mọi
nguồn cơn tìm thấy, xuất phát mạnh mẽ từ một người làm báo chuyên phát ngôn cho
nhà nước, và cũng hay tổ chức sự kiện truyền thông để phục vụ mục đích chính
trị mỗi khi có yêu cầu. Bên cạnh việc trang cá nhân của “vị bác sĩ trẻ tên
Khoa” này biến mất, khiến nhà báo cũng phải xin lỗi và rút lại những gì đã
đăng, mặc dù vẫn chống chế rằng “đã huy động tòa soạn kiểm tra nguồn tin đến 2
giờ sáng”.
Ở Việt Nam, đã có hàng trăm người bị gọi làm việc, phạt tiền,
bị bỏ tù… với các câu chuyện trên facebook từ năm 2020 đến này, qua các điều
khoảng 117, 331 hoặc theo Nghị định 15 về viễn thông, nhưng không chắc là sẽ có
ai bị khiển trách gì sau vụ này, nhất là với vị trí lãnh đạo của một tờ báo về
Pháp Luật.
Phải khâm phục là câu chuyện cổ tích giữa đời thường của bác
sĩ Khoa phối hợp với một vài nhân vật có chủ ý dẫn dắt dư luận trên facebook,
đã chọn đúng điểm rơi tâm lý của người dân lúc này.
Cả một đất nước đang lo lắng trước những câu chuyện đau
thương, và vật vã trước những những đòn ngăn sông cấm chợ điên loạn của một lực
lượng kiêu binh nổi lên, nhân danh chỉ thị 16, thì rõ là mọi người đang khao
khát được nghe những điều tử tế, những sự cao cả và lương thiện của con người
dành cho nhau. Chính câu chuyện này có tác dụng làm ai nấy chùng lòng lại. Thậm
chí những người đang kêu gào cho quyền lợi của mình hay cho người khác đều có
ít phút giây tự vấn về sự thấp hèn của mình khi nghe chuyện.
Nếu không bị vạch trần, chuyện của bác sĩ Khoa có tác dụng
không nhỏ trong việc kềm hãm sự bức bối quyền lợi cá nhân, và nhu cầu bản thân
bị thiệt thòi của đám đông bất bình đang ngày càng tăng trong phong tỏa. Và
thậm chí, câu chuyện có thể trở thành sách khoa của giới tuyên truyền về việc
dẫn chứng sự hy sinh bản thân của thế hệ mới xã hội chủ nghĩa cho tương lai đất
nước.
Có người nêu câu hỏi, để dựng nên câu chuyện này, vì sao bác
sĩ Khoa có thể giỏi đến mức tạo nên một khung hình cao thượng-nhẫn tâm thú vị
như vậy, để nhiếp hồn nhiều tầng lớp dân chúng?
Thật ra, mọi thứ đều có tính truyền thống của nó, soi chiếu
lại quá khứ sẽ thấy không khó nhận ra. Trong mỗi giai đoạn kiểm soát đất nước,
tùy theo tình hình, các nhà lãnh đạo vẫn có khuynh hướng mị dân và thao túng
bằng những câu chuyện được dựng thêm, hay sáng tác ra. Việt Nam đã có những
chuyện đầy cảm hứng của thời chiến tranh như Kim Đồng, Lê Văn Tám, Tô Vĩnh
Diện… Và chẳng phải từ xa xưa, Lê Lợi đã thành vua trong suy nghĩ mê tín của
người dân, qua việc cho viết bằng nước cơm trộn mật lên lá Lê Lợi vi quân,
Nguyễn Trãi vi thần, để kiến đục thành chữ?
Những điều như vậy, cũng quen thuộc với tinh thần Thép đã tôi
thế đấy của N.A.Ostrovsky: trung thành và sẵn sàng hy sinh theo mệnh lệnh, theo
thời cuộc sắp đặt và tương lai cộng sản kêu gọi.
Chắc nhiều người còn nhớ tác phẩm Người thứ 13, truyện về cô
gái Hồng quân bị kẹt trên đảo với một sĩ quan Bạch vệ đẹp trai. Gần nhau nên cả
hai nảy sinh tình yêu. Nhưng đến khi một nhóm Hồng quân đến đảo và yêu cầu cô
gái giết tên sĩ quan Bạch vệ, nhân danh vì mệnh lệnh và lòng phụng sự cao cả,
cô đã bắn người yêu của mình.
Việt Nam cũng có, sách vở vẫn ghi lại rất nhiều trong năm
1945, trong đợt cải cách ruộng đất. Để chứng tỏ trái tim đỏ và cao quý, nhiều
thanh niên đã từ chối cha mẹ mình, thậm chí quay mặt khi họ bị bắn, đánh đập.
Mục đích là để bản thân mình vươn cao hơn trong đám đông – một kiểu kiếm view thời
chưa có internet – để lọt vào tầm mắt bề trên, và chấp nhận mình là con bài cần
thiết của thời cuộc.
Nếu thật sự có một sự thật hy sinh vĩ đại như bác sĩ Khoa đã
nói, sao anh ấy còn tỉnh táo đến mức dành thêm thời gian để khoe chuyện như vậy
trên facebook, và còn ăn cắp ảnh trẻ sơ sinh từ trang người khác để minh họa
cho mình? Ấy là máu lạnh chứ đâu là sự thánh thiện – một người bạn tôi nhắn như
vậy.
Đời người ngày càng khó biết, và khó đoán. Thật không dám nói
gì thêm về cái gọi là sự thật trong những ngày tháng này. Nhưng trong tầm nhìn
hạn hẹp của mình, thật lòng tôi không cảm thấy xúc động như lúc đầu được biết
về câu chuyện của vị bác sĩ tên Khoa. Nhưng rồi khi nhìn lại từ những gì lịch
sử ghi lại, đã có đến nay, câu chuyện ấy chỉ khiến tôi lại thấy rùng mình.
NS.TUẤN KHANH


Nhận xét
Đăng nhận xét