Khi Người Ta Muốn Giết ... Một Đất Nước
Khi Người Ta Muốn Giết ... Một Đất Nước
Khi tổng thống Trump có bài nói chuyện với quốc dân, và như thường lệ, bọn dân chủ lại phản đối bằng cách nhiều nghị sĩ quyết định không tham dự. Vậy thì hóa ra vẫn tốt hơn chuyện con mẹ Lốp (Pelosi) đứng cạnh tổng thống, đợi ông ấy đọc xong thì… XÉ bài diễn văn.
Chúng ta thấy, kẻ thù khi muốn diệt 1 đất nước, thì cách tốt nhất thì cứ chặt đầu đứa lãnh đạo là xem như xong. Trường hợp như Venezuela là ví dụ điển hình nhất của chiến tranh hiện đại. Sau khi tổng thống bị bắt, cả 1 thế chế xhcn đã được tích lũy từ bao nhiêu năm tức khắc bị thuần phục một cách mau chóng.
Cái chuyện chém tướng ngoài chiến trận thì nhiều. Chủ yếu là trong sử Tàu, chứ nước ta thì ít. Trước mỗi trận đấu, 2 vị tướng được cử ra đấu, bên nào thua thì sĩ khí của quân lính cũng vì thế mà bị tụt mood đi phần nào. Có khi bên kia chỉ chực thế rồi tràn sau đánh, thế như chẻ tre. Chẳng mấy chốc mà thắng.
Trong Tư Trị Thông Giám của nhà Tống có viết chuyện năm 583, một đạo quân nhà Tùy do Đậu Vinh Định chỉ huy, xuất phát từ Vũ Uy, đã đụng độ với đại quân của A Ba khả hãn – Đại La Tiện. Đậu Vinh Định là anh rể của Dương Kiên, Người sáng lập ra nhà Tùy, ông đã liên tục đánh bại Đại La Tiện.
Thế rồi, Đậu Vinh Định phái sứ giả sang nói với A Ba khả hãn rằng:
“Chiến tranh quá tàn khốc, bao nhiêu binh sĩ phải chết oan, mà họ có tội gì đâu! Chi bằng mỗi bên chọn ra một vị dũng sĩ để quyết đấu, coi như là định đoạt thắng bại.”
Đại La Tiện chấp nhận, ông phái ra võ sĩ mạnh nhất của Đột Quyết.
Phía bên nhà Tùy, tướng bước ra ứng chiến chính là Sử Vạn Tuế.
Sử Vạn Tuế vung đao lên ngựa, phóng đi như gió, chỉ trong một chiêu đã chém bay đầu đối thủ. Cảnh tượng chẳng khác gì Quan Vũ chém Nhan Lương trong Tam Quốc diễn nghĩa.
Trong trận vua Trần Duệ Tông đi đánh Champa cũng thế. Tướng đi theo là Đỗ Lễ cản vua không cho tiến thêm vì nghi có phục binh, nhưng Duệ Tông không tin, cho là Lễ nhát gan mà nói xàm. Nhà vua còn cho họ Đỗ mặc váy đàn bà để sỉ nhục. Ai dè, Duệ Tông bị phục binh thật. Ông vua này là người duy nhất bị chết trận trong lịch sử Việt Nam.
(Thế là sử Tàu, sử Việt có hết rồi ha? Đừng có complain nha)
Duệ Tông là em của vua Trần Nghệ Tông. Ông vua anh lên ngôi khi đã hơn 50 tuổi. Lúc còn trẻ thì chí khí ngút trời, làm thơ thì thôi khỏi chê, hào khí ĐẤNG NAM NHI của 1 triều đại 3 lần đánh tan quân Mông Cổ không thua kém ai. Ấy vậy mà, khi lên ngôi, ông ấy vừa dốt, vừa hèn, vừa nhu nhược. Bị Hồ Quý Ly thao túng rồi giết hết người trong tôn thất.
Chuyện này thì nào khác chi ông tướng Grant, cầm đầu của phe liên minh miền Bắc trong cuộc nội chiến Mỹ vậy. Ông ấy làm tướng đánh thắng nhiều trận, uy danh lẫy lừng. Mà khi lên làm tổng thống thì vừa kém, vừa thiếu hiểu biết, mà còn tham nhũng thì không ai lại. Ông ấy cho bạn mình thầu đường xe lửa. Kinh phí chỉ chừng 25 triệu mà đội lên đến 114 triệu đô. Sử Mỹ viết: Tướng Grant giỏi đánh trận, mà làm tổng thống thì CHẲNG RA GÌ.
Ông vua Nghệ Tông sau đó cho con vua Duệ Tông, cháu gọi bằng bác, lên làm vua. Ấy là Linh Đức Vương Trần Hiện. Ông này thì cũng y chang bố, cũng kém cỏi không thua gì. Bàn mưu lật đổ Hồ Quý Ly, bị hắn phát hiện, tấu lên Nghệ Tông. Rồi bị đem giết, siết cổ chết tức tưởi.
Ông vua tiếp theo là con út của Nghệ Tông, tức là Thuận Tông. Hết lấy con của em lập thành vua, đến nỗi bị sứ Tàu qua nghe chuyện cũng phải lắc đầu ngán ngẩm, giờ lại lập con mình ra làm vua. Rồi, cũng bị Hồ Quý Ly giết nốt. Vua bị ép ra tu đạo ở quán Ngọc Thanh, thôn Đạm Thủy. Vào ngày 30 tháng 4, năm 1400, sau khi lên ngôi chưa lâu thì Quý Ly lại mật sai nội tẩm học sinh Nguyễn Cẩn đi theo để giám sát vua cũ ở quán Ngọc Thanh là chỗ ông tu hành. Vua đi đâu, Cẩn lò dò theo đó, như tổng Bình với thằng công an bài trước vậy. Vua hỏi nó có ý gì, nó tránh mặt không trả lời, nhưng vẫn đi theo không rời. Rốt cuộc, Quý Ly không đợi được, đưa 1 bài thơ cùng 1 bát thuốc độc bắt chết. Uống xong, vua không chết. Cẩn cho uống nước dừa cho thuốc nhanh phát tác, cũng không chết. Quý Ly nóng máu, sai tướng Phạm Khả Vĩnh ra đưa dây bắt thắt cổ mà chết. Nhưng có sách lại chép là lính đè vua ra treo cổ cho chết.
Hồ Quý Ly là người vùng Chiết Giang bên Trung Quốc. Dòng họ mấy đời chạy sang ta ở vùng Diễn Châu, Nghệ An. Rồi đợi khi nhà Trần suy yếu, các vua nhà Trần lấy dòng ấy lập làm hoàng hậu, để đến nổi cả 1 triều đại vàng son rơi vào tay kẻ ngoại bang. Dân Mỹ giờ cũng y chang thế. Vì vợ, vị chồng, sẵn sàng lăn xả ra chống cả đất nước.
Hồ Quý Ly cướp ngôi, đúng hay sai, ta cần đi vào bài khác. Cùng những nguyên nhân khiến vương triều nhà Trần đi đến chỗ diệt vong. Nhưng, câu chuyện là sau khi Hồ Quý Ly lên thì nhà Minh xâm lược nước ta.
Dân chúng vì căm ghét Quý Ly mà tiếp tay cho giặc. Họ thậm chí trốn lính, không thèm chiến đấu, dắt quân thù đi lùng bắt những quan lại đã ra làm quan cho nhà Hồ. Khiến cho nước ta rơi vào tay quân Minh suốt 15 năm. Thời chúng ta bị cai trị bởi nhà Minh, Bình Ngô Đại Cáo của cụ Nguyễn Trãi, mô tả như 1 giai đoạn khủng khiếp như dưới thời nhà Ngô thời Bà Triệu. Và ô nhục không khác chi Tĩnh Khang Chi Biến thời nhà Tống khi đất nước rơi vào tay nhà Kim. Chúng bắt rất nhiều người về phương Bắc, nữ thì làm nô tì hay làm vợ quân lính, nam thủ công thì đem về làm thợ xây cung điện. Lý An, 1 trong số các tổng công trình sư xây Tử Cầm Thành, là cũng bị bắt thời kỳ này. Hồ Nguyên Trừng, con Quý Ly, là người đã đem kỹ thuật chế tác súng thần công cho quân Nguyên. Cùng vàng bạc, châu báu, ngà voi, sừng tê giác, ngọc trai, các loại cây nổi tiếng xứ ta như mít, vải thiều … đều bị khai thác cạn kiệt thời kỳ này. Chưa kể, chúng đốt trụi thành Thăng Long, cùng toàn bộ tài liệu, văn sử, trước tác của bao triều đại gom góp lại. Trong đó có bản gốc của cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư của sử thần Lê Văn Hưu, hoàn thành năm 1272, thời vua Trần Thánh Tông, tổng kết 15 thế kỷ sử nước ta từ Triệu Vũ đế - tức Triệu Đà - cho tới Lý Chiêu Hoàng gồm 30 quyển, cũng bị thiêu rụi.
Năm xưa, khi nhà Lý sắp đến hồi cáo chung. Trần Thủ Độ ra tay cướp ngôi. Cho Lý Chiêu Hoàng lấy Trần Cảnh, tức vua Trần Thái Tông về sau. Rồi ép nhường ngôi cho chồng. Ông cho đày vua Lý Huệ Tông ra cùa Chân Giáo. Có lần, vua đang nhổ cỏ thì Thủ Độ đi ngang qua thấy, ông ta buông lời:
- Nhổ cỏ thì nhổ phải tận gốc.
Vua nghe vậy thì đáp: - Điều ngươi nói, ta hiểu rồi.
Sau đó, vua ra sau chùa thắt cổ tự vẫn, rồi khấn rằng:
- Thiên hạ nhà ta đã vào tay ngươi, ngươi lại còn giết ta, ngày nay ta chết, đến khi thác con cháu ngươi cũng sẽ bị như thế.
Mà quả y như thế, nhà Lý bị Trần cướp rồi giết. Thì đến khi Quý Ly cướp ngôi, họ giết con cháu nhà Trần y chang.
Điều giống nhau giữa Trần Thủ Độ và Hồ Quý Ly là đều cướp ngôi để cho dòng tộc mình. Nhưng, Thủ Độ không lên ngôi, còn Quý Ly thì lên làm vua. Thủ Độ không giết hết nhà Lý, bằng chứng là sau còn có tướng họ Lý đánh giặc. Còn Quý Ly thì giết trụi lũi, đến độ ông giết luôn tướng Trần Khát Chân, người giết Chế Bồng Nga, kẻ tràn vào Thăng Long 3 lần để cướp phá. Thủ Độ giết vua, nhưng vợ vua, con vua … và những người ta ông đều giữ lại. Còn Quý Ly diệt đến độ, con rể ông, vua Trần Thuận Tông là con rể, ông cũng giết. Khi xảy ra vụ vua Trần Thuận Tông có ý phản nghịch, Quý Ly cho người lùng bắt dư đảng và giết có đến hàng trăm. Suốt cả năm, người ta sợ đến độ ra đường không dám nói chuyện, chỉ đưa mắt mà nhìn nhau vì sợ liên lụy. Và điều cốt lõi là nhà Lý chuyển giao từ nữ sang Nam. Còn nhà Trần có nam làm vua, nhưng vẫn bị diệt.
Do những nguyên nhân ấy, nhà Trần giữ được đất nước trước 3 lần xâm lấn của kẻ thù. Còn Quý Ly thì không.
Trong lịch sử Mỹ, chúng ta có 4 vị tổng thống bị ám sát khi đang đương nhiệm: Abraham Lincoln (1865), James A. Garfield (1881), William McKinley (1901), and John F. Kennedy (1963). Ronald Reagan (1981). Và 2 tổng thống là Theodore Roosevelt và Trump bị ám sát khi đang vận động nhiệm kỳ 2.
Khi người ta ghét, họ muốn giết. Họ không cần biết, họ đang tiếp tay cho kẻ thù làm suy yếu đất nước. Lịch sử Việt, ông Diệm bị ám sát chết là 1 ví dụ mà ai cũng thấy rõ. Cái chết của ông làm suy yếu thành trì chống cộng của VNCH. Một sự kiện mà cộng sản thừa nhận đã làm việc thống nhất miền nam trở nên mau chóng, sớm hơn dự định đến 10-15 năm. Sự căm ghét ông Thiệu về sau cũng làm điều tương tự. Tôi đã từng nhiều lần nói, ông Thiệu là người độc tài. Ông Thiệu không làm đúng trong nhiều chuyện. Nhưng chuyện ông chống cộng là điều ai cũng phải công nhận là ông có công. Chúng ta bầu ông để giữ miền nam cũng vì chuyện ấy mà thôi.
Tôi chưa hề viết ông Trump là thánh. Nói như bà Susie, người quản lý tòa Bạch Ốc: Họ cũng là những thanh niên thời trẻ. Vào địa vị ông ấy, có tiền, có tài, đẹp trai… thì có thể nào tránh khỏi sai lầm (dù chỉ có vài điều, mà đa số phóng đại thêm)? Đến như tôi là kẻ được coi là ngoan ngoãn, mà tôi còn sai lầm nữa là ông Trump. Tôi mà vào địa vị ông ấy, tôi còn hơn ông ta ở khoản … phá phách. Tại tôi không có tiền nên không phá thôi.
Có lần, có nhiều người vì ganh ghét mà nói với Lưu Bang chuyện Trần Bình dan díu với chị dâu, lại còn chấm mút tiền bạc. Lưu Bang đem chuyện ấy mà nói với người tiến cử. Người ấy nói:
- Thời buổi đánh nhau, nếu ngài muốn người đánh giặc thì tôi giới thiệu. Chứ ngài có nói tôi giới thiệu người có đạo đức đâu?
Chúng ta bầu ông Trump là để đóng cửa biên giới, hạn chế sự lạm dụng của ngoại bang lên tiền thuế của người dân, trục xuất những kẻ tội phạm, đưa nền quốc phòng nước này trở nên hiện đại để đương đầu với những mối nguy hại từ kẻ thù, để ngăn bước tiến của HG trên thế giới đang ngập ngụa trong các quốc gia phương tây… Chứ chúng ta nào có chọn ông ấy để đưa lên … bàn thờ cắm ngày 3 cây nhang cúng vái? Hay để viết thư về Roma để phong thánh đâu?
Chuyện nào ra chuyện ấy cách rõ ràng. Mắt mình chình ình 1 cây đà to tổ chảng. Mình không lo lôi nó rõ để sáng suốt nhận định, mà cứ nhìn chằm chằm vào mắt anh em để tìm 1 cây dằm bé xíu để góp ý để làm gì.
Lý lẽ nào cho chuyện vô lý đến thế?
Hiểm họa đã gần kề. Và kẻ thù chỉ còn chực chờ chúng ta trói tay buộc chân ông tướng cầm đầu để tiến vào làm cỏ xứ sở xinh đẹp này. Bọn dân chủ sẽ không chừa 1 thủ đoạn nào để làm điều ấy. Hãy hành động, đừng chỉ nói miệng và bỏ mặc cho số phận. Thực trạng miền nam còn đó. Nỗi nhục bị xâm chiếm của quân Minh còn tươi màu mực trong sách sử. Và hàng triệu gương tối ở Châu Âu đang tràn ngập khắp các phương tiện truyền thông.
Cứu lấy tổng thống, hay tương lai con em chúng ta sẽ bị nguy khốn trong bóng đêm của hung tàn.
Tôi không muốn lấy ai vì biết ngày này rồi sẽ đến.
Còn anh chị em thì tùy. Tương lại bọn nhỏ trong tay người có lương tri...!
Hao Duc Nguyen

Nhận xét
Đăng nhận xét