Đừng vì cảm xúc mà biến xã hội trở nên hỗn loạn, mất phướng ...!

Đừng vì cảm xúc mà biến xã hội trở nên hỗn loạn,
mất phương hướng ...!

Xuân Nghĩa Lê

Bạn không được phép ném bom một quốc gia, ám sát lãnh đạo của họ, và lật đổ chính phủ mà không có sự chấp thuận của Liên Hợp Quốc. Ok! Điều đó hoàn toàn đúng.

Vậy Liên Hợp Quốc và các vị ở đâu, khi suốt hơn 40 năm “cái chết cho nước Mỹ”, “cái chết cho Israel”, “cái chết cho những kẻ ngoại đạo”? Còn ghi hẳn vào giáo lý quyết tâm xoá sổ hoàn toàn đất nước Israel, dân tộc Do Thái. Cùng đó là sở hữu kho vũ khí đồ sộ và tiền bạc để cung cấp cho các lực lượng khủng bố uỷ nhiệm gây chiến tranh liên miên suốt gần nửa thể kỷ qua ở khắp Trung Đông, Ả Rập, châu Phi…? Và cuối cùng là chính chế độ đó tàn sát hơn 32 nghìn công dân của chính mình, chỉ vì họ phản đối?

Đó là chưa nói đến cuộc sống địa ngục mà phụ nữ phải gánh chịu hàng mấy chục năm qua.

Việc Iran sẵn sàng chống Mỹ và Israel là quyền lựa chọn của chế độ đó. Và tất nhiên, thắng làm vua, thua làm giặc. Đó ko thể gọi là oan khuất hay bất công. Quan trọng là anh được bao nhiêu bạn bè hậu thuẫn.

Cần thấu rằng chế độ Khamenei sẵn sàng ra tay tàn sát hơn 32 nghìn công dân ruột thịt của mình với lý do “chống chế độ”. Vậy tại sao đòi hỏi công lý, lương tâm của Mỹ, Israel - chẳng máu mủ ruột rà - phải tuân thủ luật pháp và đạo đức?

Bạn không thể nói lý lẽ, luật pháp và công lý bằng cảm xúc hay niềm tin được. Bởi, nó sẽ không có bất cứ một quy chuẩn nào để căn cứ cả.

Chẳng hạn như:
- Hoa Kỳ ném bom Iran thì gọi là “xâm lược”. Trong khi, Nga đưa cả triệu quân vào chiếm đoạt chủ quyền, lãnh thổ Ukraine thì gọi là “Chiến dịch quân sự đặc biệt”. Còn Trung Quốc xua quân tiến sâu vào 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam và giết chóc, tàn phá cả tháng trời thì gọi là “Cuộc chiến bảo vệ biên giới”.

- Hoa Kỳ chỉ không kích Iran hoặc đột kích vào Venezuela mà không chiếm giữ 1 cm2 nào đất đai, biển cả thuộc chủ quyền 2 quốc gia đó thì gọi là “xâm lược”. Còn Trung Quốc sử dụng vũ lực cưỡng đoạt hoàn toàn Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam hơn 50 năm qua thì gọi là “tranh chấp” hoặc “đang tạm thời bị kiểm soát”.

Vâng! Cảm xúc là chuyện của bạn. Nhưng một xã hội mà bạn đang mong cầu là công bằng - dân chủ - văn minh thì hệ quy chiếu của nó phải là lẽ phải - công lý - luật pháp.

Còn khi một xã hội và phần lớn diễn ngôn theo cảm xúc và niềm tin hoang hoải, thì xã hội đó hoặc loạn, hoặc tật nguyền...!

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 276