Đọc Và Suy Ngẫm: Lực Cản Của Đấu Tranh Cho Tự Do Dân Chủ

Đọc Và Suy Ngẫm
Lực Cản Của Đấu Tranh Cho Tự Do Dân Chủ
Phương Nguyễn
Có không ít cá nhân, tổ chức đấu tranh chống chế độ độc tài Việt Nam cho rằng:
“Cộng sản có tồn tại đâu để mà chống, đứa nào cũng thành tư sản hết rồi!”
Thế thì tại sao chúng ta vẫn tiếp tục chống cộng, chống xác chết cộng sản?
Chúng ta tiếp tục chống cộng bởi vì tàn dư cộng sản, vì cái xác thối tổ chức nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam vẫn tồn tại, vẫn còn nguyên đó với nhiều di họa nghiêm trọng, cụ thể như:
- Một là hệ thống tổ chức bộ máy nhà nước độc tài độc đảng - tổ chức cai trị kiểu cộng sản là một tổ chức phản động, tàn dân hại nước đi ngược lại chiều tiến hóa của nhân loại, nó không đem lại ấm no hạnh phúc, nó chỉ gieo rắc bất công nghèo đói, khổ đau cho người dân mà vẫn tồn tại cần phải loại trừ.
- Hai là tổ chức cai trị kiểu cộng sản đã sản sinh ra lớp người phi nhân tính, đạo đức suy đồi, thiếu nhân cách lẫn tư cách, giỏi dối trá xảo quyệt làm cho xã hội băng hoại vẫn độc quyền lãnh đạo đất nước.
- Ba là cộng sản đã chết nhưng cái loa tuyên giáo tổ chức tuyên truyền dối trá kiểu cộng sản vẫn chưa chịu chết và hệ thống loa đài vẫn tồn tại, vẫn tiếp tục dở chiêu trò lừa gạt nhân dân Việt Nam, mưu cầu quyền lực, quyền lợi cho cá nhân phe nhóm tư bản đỏ.
- Bốn là chế độ cộng sản đã sản xuất ra những trí thức “mác, lê, búa, liềm” đúng y như lời tên đồ tể Mao phán “trí thức không bằng cục phân” và chúng độc chiếm quyền lực chính trị thay nhau truyền đời cai trị, thay nhau ngồi vào những vị trí then chốt, tối quan trọng của hệ thống tổ chức đảng, nhà nước.
Hẳn ai cũng biết, bốn điểm vừa nêu không phải là tất cả hậu quả do cộng sản gây ra mà còn nhiều hơn thế nữa.
Cộng sản đã chết nhưng di họa, tàn dư của cộng sản vẫn tồn tại và cộng sản Việt Nam vẫn chưa chịu chôn cái xác thối tư tưởng “Mác - Lê, Mao - Hồ”.
Giống như chúng chẳng chịu chôn cái xác Hồ Chí Minh nằm trong lăng Ba Đình. Lý do chúng không chịu chôn là để phục vụ nhu cầu tuyên truyền “mê tín” nhằm thu lợi trên xác chết của Hồ và xác chết của chủ nghĩa hoang tưởng cộng sản Mác-Lê-Mao.
Có lẽ không còn ai mơ hồ về xác chết, ai cũng hiểu xác chết nào không thối rửa, không gây ô nhiễm?
Xác chết không chôn, để càng lâu hậu quả của nó càng nghiêm trọng và chúng ta không nên chủ quan nghĩ rằng cộng sản đã chết không cần phải “bận tâm” đến chúng nữa!
Đấu tranh thực hiện dân chủ hóa Việt Nam, không chú ý đến tàn dư cộng sản, xác chết cộng sản là thiếu sót lớn bởi cộng sản đã chết nhưng những kẻ ngu Hồ, mù đảng vẫn còn đặt trái tim không đúng chỗ. Họ vẫn núm níu không muốn chôn cộng sản, một phần do cảm tính, phần khác do không biết rõ bộ mặt thật của cộng sản, nhất là chưa hoặc giả vờ chưa biết về Hồ, về đảng cộng sản Việt Nam. Do đó mục tiêu đấu tranh xóa bỏ độc tài cộng sản cho tự do, dân chủ là phải chôn xác chết cộng sản, là tư duy đúng, là phù hợp với trào lưu dân chủ hóa của nhân loại thời hiện đại.
Hiện nay có nhiều dân tộc đấu tranh chống độc tài, độc ác nhằm thực hiện dân chủ thiết chế chính thể dân chủ đa đảng nhưng họ không nhấn mạnh, không nhắc nhở đến yếu tố cộng sản vì cộng sản không tồn tại, không còn là mối nguy đối với đất nước, dân tộc họ.
Với Việt Nam, những cá nhân, lực lượng, đảng phái đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền nhằm thiết lập thể chế chính trị dân chủ tiến bộ, chúng ta không nên lơ là, không thể tách rời đấu tranh chống tàn dư cộng sản, dọn dẹp xác chết cộng sản nằm quá lâu trên đất nước Việt Nam và dọn dẹp di họa cộng sản nghiêm trọng khó khắc phục vẫn còn nguyên đó.
Thế cho nên trong đấu tranh cho tự do, dân chủ chúng ta cần phải vạch trần bộ mặt gian manh độc ác của Hồ, của đảng cộng sản. Cũng như phải bẻ gãy mọi luận điệu tuyên truyền dối trá của đám tàn dư cộng sản cho đến khi nào tàn dư cộng sản, xác chết cộng sản biến khỏi đất nước Việt Nam.
Hẳn mọi người đều biết, không kể những người mê đảng, phục vụ cho chế độ mà ngay cả không ít người cộng sản “phản tỉnh” đấu tranh cho tự do dân chủ biết rõ chủ trương, đường lối của đảng cộng sản là sai lầm nhưng trong suy nghĩ, trong thâm tâm của họ vẫn tin Hồ là đạo đức, đảng là lãnh đạo tài tình, sáng suốt và vẫn tin rằng không có bác, đảng thì Việt Nam không có độc lập, tự do, thậm chí là không có nước Việt Nam ngày nay.
Mặc dù trong số họ đã tiếp cận, đã đọc được nhiều tài liệu, nhiều bài viết chỉ ra sự thật trần trụi về bác, đảng, về mô hình tổ chức cai trị phản động của nhà nước cộng sản, và nhiều quốc gia Á - Phi bị thực dân đế quốc đô hộ không có bác, đảng lãnh đạo, không khởi động chiến tranh vũ trang vẫn giành được độc lập, tự do.
Cụ thể là các quốc gia không có Hồ và đảng CSVN lãnh đạo đã đấu tranh giành độc lập không đổ máu từ tay thực dân, đế quốc bằng con đường đàm phán hoà bình như:
1- Philippines 1946.
2- Ấn Độ 1947.
3- Miến Điện 1948.
4- Campuchia 1953.
5- Lào 1953.
6- Malaysia 1957.
Sự thật lịch sử thế giới đã phơi bày nhưng dường như vẫn không lay chuyển được lòng tin mù quáng của họ đối với Hồ, với đảng cộng sản, với con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa. Họ tin rằng con đường phục vụ cho cộng sản là đúng đắn và họ vẫn tin rằng chỉ có những lãnh đạo cộng sản đương thời là sai, xã hội chủ nghĩa sụp đổ chỉ là bước lùi tạm thời:
“Ta nhất định thắng địch nhất định thua!”
Những người này là ai?
Họ là những người tự hào với danh vị bộ đội cụ Hồ, với lão thành cách mạng, là cựu quan chức cao cấp của đảng, nhà nước... Họ lên án mạnh mẽ tiêu cực, hô hào chống tham nhũng, chống bọn ăn không chừa thứ gì của dân, chống kẻ làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân, chống những tên hèn với giặc ác với dân... Họ mạnh miệng đòi đảng thực hiện dân chủ hơn, dân chủ nữa.
Thật tội nghiệp, phản kháng của họ, đấu tranh cho dân chủ của họ rất vớ vẩn khi trong đầu chỉ tư duy, kêu ca về việc sửa đổi luật lệ bầu bán, luật hóa “đảng cử dân bầu, là “một bước lùi dân chủ trong đảng”.
Thực chất là đảng cộng sản sửa đổi luật lệ bầu bán chỉ nhằm củng cố quyền lực, gia tăng độc tài chứ cộng sản có dân chủ đâu để mà tiến với lùi!
Không chỉ riêng thành phần bộ đội cụ hồ, lão thành cách mạng, cựu quan chức đảng nhà nước, cựu ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản... lên tiếng đòi dân chủ nhưng không dám vượt lên, không dám bước qua ngưỡng cửa độc tài, độc quyền của bác, đảng.
Ngoài ra hành động đấu tranh dân chủ lửng lơ loại này còn nằm trong tư tưởng của thành phần trí thức, nhà báo, nhà văn, nhà thơ, văn nghệ sĩ xã hội chủ nghĩa... Họ chỉ dám phản kháng, chống tiêu cực trước mắt chứ chưa can đảm chỉ thẳng vào nguyên nhân của mọi nguyên nhân làm tan hoang đất nước, là do Hồ Chí Minh và đảng cộng sản gây ra.
Đấu tranh cho dân chủ lửng lơ không dứt khoát của thành phần liên quan đến đảng, nhà nước cộng sản có nhiều nguyên nhân, trong đó có hai nguyên nhân chính:
-Một là họ không hiểu sâu sắc, hiểu không đủ, không đúng về "bác, đảng", về chủ nghĩa xã hội, về lý thuyết cộng sản nên họ vẫn sống trong ảo tưởng cộng sản và tin rằng chế độ cộng sản sẽ mang tự do dân chủ đến cho họ.
-Hai là họ biết rõ bộ mặt thật của "bác, đảng", của chủ nghĩa cộng sản nhưng do tư duy giới hạn và do cảm tính lấn át lý tính khiến cho họ ảo tưởng, tin rằng lý tưởng cộng sản, chế độ cộng sản có thể sửa đổi để mang đến ấm no, hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam nên họ vẫn tôn thờ xác chết cộng sản.
Chính cái cơ cấu tổ chức cai trị kiểu cộng sản và thành phần tàn dư cộng sản vừa bàn đến là lực cản không nhỏ cho đấu tranh dân chủ, cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Do đó đấu tranh chống độc tài cộng sản, đấu tranh cho tự do, dân chủ thật sự hiệu quả không thể không dọn dẹp tàn dư cộng sản, không đem chôn đốt cái xác thối cộng sản, xác thối Hồ Chí Minh được.
Tàn dư cộng sản, xác chết cộng sản là lực cản rất lớn cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Chừng nào chưa dọn dẹp tàn dư cộng sản, chưa chôn đốt xác chết cộng sản, xác chết Hồ Chí Minh, là công cuộc đấu tranh giải trừ độc tài, độc đảng thiết lập chính thể dân chủ đa đảng, tam quyền phân lập thực hiện tự do, dân chủ vẫn còn vướng mắc cản trở và những vướng mắc, cản trở này lẽ ra không nên có.
Đấu tranh cho tự do, dân chủ cũng là đấu tranh loại trừ độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản “giả danh dân chủ”.
Muốn đạt được hiệu quả, điều kiện tiên quyết là phải tẩy uế tàn dư cộng sản và dứt khoát là phải chôn, đốt cái xác thối cộng sản đi, bằng không thây ma mục rữa này vẫn còn gây ô nhiễm cho môi trường sống, truyền nọc độc, truyền bệnh độc ác, dối trá cho những ai ngây thơ tiếp cận với nó.
Lẽ khác tàn dư cộng sản biến tướng còn độc hại hơn “nguyên thủy” cộng sản chuyên chính. Điển hình là tàn dư Tàu cộng biến tướng thành bá quyền Đại Hán và tàn dư Hán Cộng trở nên hung hăng, độc tài, độc ác dã man, kinh sợ hơn bản chất vô sản chuyên chính vốn có.
Xác chết cộng sản cũng nguy hiểm không kém tàn dư cộng sản bởi xác chết không thể đối thoại cũng như xác chết không có khả năng lắng nghe, không khả năng hiểu người sống nói gì?
Chính vì lẽ đó nên đấu tranh chống độc tài cộng sản, đấu tranh cho tự do, dân chủ Việt Nam không thể tách rời đấu tranh giải trừ cộng sản, đấu tranh dọn sạch tàn dư cộng sản, là chôn đốt thây ma “Mác, Lê, Mao, Hồ” và cái xác chết chưa chôn độc tài cộng sản Việt Nam.

Tham khảo:

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 276