Di Ngôn Của Bà Ngô Đình Nhu Trước Khi Lìa Đời ...
Mùa Phục Sinh năm 2011, giữa tiếng chuông nhà thờ ngân dài trên bầu trời La Mã, bà trút hơi thở cuối cùng trong lặng lẽ. Một đời nổi sóng, kết thúc như giọt sương tan vào ánh sáng.
Trước khi rời cõi tạm, bà để lại vài dòng viết bằng tiếng Pháp. Không phải lời oán than, cũng không phải lời thanh minh. Đó là một lời xác quyết. Bà tự nhận mình vẫn là người của Việt Nam Cộng Hòa, vẫn là “Sứ giả” thi hành sứ vụ được trao phó:
”Tôi Trần Lệ Xuân, Dân biểu lập Hiến Pháp, Dân biểu quốc Hội, Chủ tịch Phong trào Phụ Nữ Liên Đới, Vâng lệnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm, với sự đồng ý của chồng tôi, ông cố vấn Ngô Đình Nhu, rời Viêt Nam sang các nước Tây Phuơng tranh đấu cho sự thật và độc lập của đất nước tôi, trong lúc tôi rời đất nước các thế lực Tây Phương đã dùng nhóm phản loạn, phản bội lại chính quyền Dân Chủ và Độc Lập Việt Nam Cộng Hoà, đã sát hại Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Gia tộc của Tổng Thống và chồng tôi, sứ mệnh của tôi càng trở nên khó khăn hơn, khi con gái của tôi Ngô Đình Lệ Thủy bị sát hại vì muốn nói lên tiếng nói sự thật, sứ mệnh của tôi chưa hoàn tất, tôi vẫn là con dân Việt Nam Cộng Hoà, vẫn là Sứ Giả của nước Việt đến hơi thở cuôi cùng với Sự Vụ Lệnh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm... "
Trong những dòng cuối ấy, người ta không thấy nhắc đến biệt thự, tiền bạc hay quyền lực. Chỉ thấy nhắc đến bổn phận. Và nỗi tiếc nuối vì “sứ mệnh chưa hoàn tất”.
Lịch sử về biến cố ngày 1 tháng 11 năm 1963, về cái chết của Ngô Đình Diệm và ông Cố vấn, đã được giải mật từ nhiều phía. Nhưng nhận định vẫn chia hai dòng nước. Có người trách. Có người thương. Có người cho rằng nếu bà có mặt tại Dinh Gia Long hôm ấy, cục diện có thể khác. Điều đó, giờ chỉ còn là giả định.
Sau năm 1963, bà sống gần như ẩn dật tại Pháp. Căn hộ nhỏ ở số 24 Rue du Suffren, quận 15 Paris, không phải là cung điện của “bà rồng” như nhiều người tưởng tượng. Bà sống lặng lẽ, đi lễ mỗi sáng, tránh truyền thông, từ chối nhiều cuộc phỏng vấn. Người phụ nữ từng đứng giữa ánh đèn quốc tế chọn bóng tối làm bạn.
Năm 2013, cuốn sách Finding the Dragon Lady của Monique Demery ra mắt, cố gắng giải mã hình ảnh “Dragon Lady”. Có người xem đó là nỗ lực nghiên cứu. Có người cho rằng chỉ là lắp ghép tư liệu cũ. Như mọi chân dung chính trị, sự thật thường bị khúc xạ qua lăng kính của thời đại.
Hình ảnh “bà rồng” từng bị truyền thông quốc tế tô đậm. Nhưng cũng có những câu chuyện rất đời thường . Chuyện sửa một cái chụp đèn mà đắn đo tiền công. Chuyện kén rể bằng thử thách nhịn ăn. Những mảnh ghép nhỏ ấy làm bức tranh bớt sắc cạnh, thêm phần con người.
Lịch sử không phải bản án. Nó giống một tấm gương nhiều mặt. Mỗi thế hệ soi vào, thấy một góc khác nhau.
Nhắc đến bà Ngô Đình Nhu hôm nay, có thể người ta vẫn còn tranh luận. Nhưng điều khó phủ nhận là bà là một nhân vật có ảnh hưởng sâu đậm trong giai đoạn đầu của Việt Nam Cộng Hòa. Một phụ nữ bước vào chính trường giữa thời cuộc dữ dội, chọn đối đầu thay vì lùi bước.
Và cuối cùng, giữa mùa Phục Sinh, bà ra đi trong im lặng. Không diễn văn. Không sân khấu. Chỉ còn lại vài dòng chữ khẳng định niềm tin và sứ vụ.
Có lẽ, đó là chương cuối mà chính bà đã tự viết cho mình.
Nguồn Việt Luận



Nhận xét
Đăng nhận xét