Báo Mỹ: Tô Lâm là kẻ lãnh đạo cộng sản xảo quyệt

Báo Mỹ: Tô Lâm là kẻ lãnh đạo cộng sản xảo quyệt

Nghia Do

Tờ Washington Examiner ngày 6/7/2026 đã đăng bài viết của ký giả Bob Armstrong với tiêu đề gây chú ý: “Vietnam’s communists quietly surrender to capitalism - with Trump resort”. Trong bài, ông trực tiếp mô tả Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm là một nhà lãnh đạo cộng sản “xảo quyệt” (cunning).
Nhận định này không phải lời chỉ trích suông mà là sự đánh giá sắc bén về chiến lược đang được giới lãnh đạo Việt Nam thực thi.
Theo Bob Armstrong, ông Tô Lâm và các đồng chí trong Bộ Chính trị hoàn toàn nhận thức rõ rằng chủ nghĩa Marx-Lênin đã lỗi thời, mô hình kinh tế kế hoạch hóa tập trung không còn khả thi. Họ biết rất rõ điều đó. Thế nhưng, họ không bao giờ nói ra.
Vì nếu thừa nhận công khai, toàn bộ cơ sở chính danh của Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ sụp đổ. Đảng không cầm quyền nhờ bầu cử dân chủ, mà dựa trên tuyên bố nắm giữ “sứ mệnh lịch sử” dẫn dắt đất nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Một khi sứ mệnh ấy bị phủ nhận, câu hỏi tất yếu sẽ được đặt ra: Vậy Đảng còn tồn tại để làm gì?
Để tránh câu hỏi nguy hiểm ấy, họ chọn giải pháp khôn ngoan: không đặt câu hỏi.
Từ đó hình thành mô hình mà Bob Armstrong gọi là “Container communism” – chủ nghĩa cộng sản trong cái container.
- Bên ngoài: Vẫn giữ nguyên ngôn ngữ cộng sản, các nghị quyết vẫn tôn thờ chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và con đường xã hội chủ nghĩa. Các nghi thức Đảng vẫn được duy trì trang nghiêm.

- Bên trong: kinh tế vận hành hoàn toàn theo logic tư bản chủ nghĩa – thu hút FDI, ký FTA, mở cửa thị trường, xây dựng khu công nghiệp, và gần đây nhất là cho phép khu nghỉ dưỡng mang thương hiệu Trump xuất hiện trên đất Việt Nam.
Ngôn ngữ là cộng sản, hành động là tư bản. Cái vỏ bên ngoài vẫn dán nhãn cũ, nhưng bên trong đã thay hàng hóa hoàn toàn.
Đây không phải dân chủ hóa. Bob Armstrong nhấn mạnh rõ điểm này. Việt Nam không có bầu cử tự do, không có báo chí độc lập, không có đối lập chính trị hợp pháp. Toàn bộ quá trình chuyển đổi kinh tế chỉ nhằm một mục tiêu duy nhất: duy trì quyền lực và củng cố vị thế của Đảng.
Nói cách khác, chủ nghĩa tư bản được huy động như công cụ cứu chủ nghĩa cộng sản, chứ không phải để thay thế nó.
Đó chính là sự xảo quyệt mà báo Mỹ nhắc đến – không phải theo nghĩa tiêu cực thô thiển, mà là khả năng khéo léo cân bằng giữa hai mặt mâu thuẫn: giữ nguyên hình thức để bảo vệ chính danh, thay đổi nội dung để bảo vệ quyền lực.
Mô hình này đã được Trung Quốc áp dụng thành công từ thời Đặng Tiểu Bình. Việt Nam đang đi theo, dù muộn hơn và trong bối cảnh địa chính trị phức tạp.
Tuy nhiên, câu hỏi lớn vẫn còn đó: mô hình “container” này có thể bền vững bao lâu?
Khi kinh tế ngày càng hội nhập sâu với thế giới tư bản, khi người dân tiếp cận thông tin tự do hơn, khi thế hệ trẻ lớn lên trong thực tế hoàn toàn trái ngược với giáo dục chính trị, khoảng cách giữa cái container cũ kỹ và hàng hóa bên trong sẽ ngày càng lớn. Đến một lúc nào đó, cái container ấy sẽ không còn chứa nổi nữa.
Tô Lâm và thế hệ lãnh đạo hiện tại có lẽ đã tính toán rất kỹ để đẩy thời điểm bùng nổ ấy ra càng xa càng tốt. Còn khi nó thực sự xảy ra, sẽ là bài toán của người khác phải giải quyết.
Bài viết của Washington Examiner một lần nữa cho thấy, dù ở bên kia bán cầu, các nhà quan sát Mỹ cũng đã nhìn thấu bản chất xảo quyệt trong cách điều hành của ông Tô Lâm.

Nguồn Washington Examiner

Bob Armstrong - Nghia Do biên dịch

Nhận xét

Bài được quan tâm