Những Lá Thư Không Bao Giờ Đến
Trước đây, mỗi lần chiều về, Trung úy Nguyễn Lộc Ninh đều chạy chiếc Honda về ngang con đường có hàng me già. Ở đó có một tiệm may nhỏ.
Hoa đứng bên khung cửa.
Chỉ cần nhìn thấy chiếc xe của anh từ xa, cô đã mỉm cười.
Hai người quen nhau cuối năm 1972. Không có những lời thề non hẹn biển. Chỉ là những buổi chiều uống ly cà phê đen, những lá thư viết bằng giấy học trò, những lần anh xin phép đơn vị về phép hai ngày để đưa cô ra chợ Tân Định mua một tấm vải may áo dài.
Hoa từng nói:
- Nếu mai này hết chiến tranh… mình cưới nhau nghe anh.
Ninh cười.
- Chắc chắn rồi.
…
Mùa xuân 1975 không có đám cưới. Ngày đất nước đổi thay, anh bỏ súng theo lệnh cấp trên.
Ít lâu sau, người ta gọi anh đi “học tập mười ngày”.
Anh chỉ kịp nhờ người mang đến cho Hoa một mảnh giấy.
“Đừng lo. Anh sẽ về sớm.”
Mười ngày…
Rồi thành một năm.
Hai năm.
Năm năm…
…
Đến năm thứ sáu trong trại cải tạo ngoài Bắc. Một buổi sáng, cán bộ gọi tên:
- Nguyễn Lộc Ninh! Có thăm nuôi!
Tim anh đập dữ dội. Ngoài cổng trại. Một người phụ nữ gầy hơn xưa rất nhiều. Vẫn chiếc áo bà ba màu tím. Vẫn đôi mắt ấy.
Hoa.
Hai người nhìn nhau. Không ai nói được câu nào.
Chỉ khóc. Ninh thấy tóc cô đã lấm tấm vài sợi bạc. Hoa thấy người yêu mình chỉ còn da bọc xương. Bàn tay từng cầm bản đồ hành quân giờ đầy những vết chai vì cuốc đất.
Cô mở chiếc giỏ. Có ít đường, ít cá khô, thuốc cảm, vài gói thuốc lá, mấy bộ quần áo vá đi vá lại. Tất cả là những gì cô dành dụm suốt nhiều tháng.
Hoa nắm tay anh qua hàng rào.
- Em vẫn đợi.
Ninh quay mặt đi. Anh không muốn cô thấy mình khóc.
Trước khi chia tay, Hoa nhét vào tay anh một chiếc khăn tay. Góc khăn thêu hai chữ nhỏ.
H.N.
Hoa – Ninh.
Anh cất nó vào ngực áo. Như cất cả cuộc đời.
…
Sau chuyến thăm ấy… Không còn lá thư nào đến nữa. Ban đầu anh nghĩ thư thất lạc. Rồi nghĩ Hoa đau bệnh. Sau nữa, anh tự an ủi chắc cô chuyển nhà.
Mỗi tháng.
Mỗi năm.
Anh vẫn viết.
“Hoa à… Anh vẫn còn sống.”
Lá thư nào cũng bị trả lại.
Hoặc không bao giờ có hồi âm.
…
Mười một năm sau. Anh được thả.
Ngày bước ra khỏi cổng trại.
Tóc đã bạc quá nửa. Người chỉ còn chiếc ba lô cũ. Trong đó có chiếc khăn tay thêu hai chữ H.N.
Đã ngả màu vàng.
…
Anh tìm về Sài Gòn. Con hẻm cũ vẫn còn. Tiệm may đã đổi chủ. Cây hoa giấy trước cửa không còn nữa.
Người hàng xóm già nhìn anh rất lâu. Rồi khẽ hỏi:
- Cậu… là cậu Ninh phải không?
Anh gật đầu.
Bà thở dài.
- Con Hoa lấy chồng lâu rồi…
Anh đứng im.
Không hỏi thêm.
Bà cụ kể chậm rãi. Sau lần ra Bắc thăm cậu. Hoa còn viết thư gần hai năm. Không biết vì sao thư không tới. Rồi gia đình thúc ép.
Cha cô mất.
Mẹ đau.
Một mình cô gồng gánh.
Người ta bảo…
“Cậu ấy chắc chết rồi.”
Cô vẫn không tin.
Đợi thêm.
Đợi nữa.
Đến khi quá tuyệt vọng… Mới lên xe hoa.
Hôm cưới. Nghe nói cô còn khóc suốt buổi.
…
Ninh không tìm gặp. Anh chỉ đứng rất lâu trước con hẻm.
Rồi lặng lẽ bước đi. Có những cuộc chia ly… Không vì phản bội. Không vì hết yêu. Mà vì thời gian quá dài. Và sự im lặng quá sâu.
…
Chiều hôm ấy, anh ra bờ sông. Lấy chiếc khăn tay đã giữ hơn mười năm.
Vuốt phẳng.
Hai chữ H.N. vẫn còn đó.
Anh mỉm cười rất nhẹ.
“Em đã giữ lời hứa bằng tất cả tuổi xuân của mình.
Anh cũng đã giữ lời bằng tất cả những năm tháng trong tù.
Chỉ có số phận… Là không giữ lời với cả hai chúng ta.”
Chiếc khăn được gấp lại cẩn thận.
Không ném xuống sông.
Không đốt đi.
Vì có những mối tình, dẫu không đi đến cuối con đường, vẫn xứng đáng được gìn giữ như một phần đẹp nhất của một đời người.

Nhận xét
Đăng nhận xét