Những Kẻ Vô Liêm Sỉ - Nghề Chửi Trump Để Kiếm Cơm
Ngày nay, ở một góc phố nhỏ Little Saigon có một nhóm người tự nhận mình là những “bình luận gia”. Họ không làm ra sản phẩm, không mở doanh nghiệp, cũng chẳng nghiên cứu điều gì mới. Công việc mỗi sáng của họ chỉ là mở điện thoại, xem hôm nay có tin gì về Donald Trump, rồi lên sóng.
Nếu TT Trump phát biểu, họ chửi.
Nếu TT Trump im lặng, họ bảo “đang âm mưu”.
Nếu thị trường chứng khoán tăng, họ nói “không phải công”.
Nếu thị trường chứng khoán giảm, họ nói “tại Trump”.
Nếu trời mưa, họ cười bảo: “Trump làm biến đổi khí hậu.”
Nếu trời nắng, họ lại bảo: “Đó cũng là lỗi của Trump.”
Nếu dội bom đánh Iran họ bảo Trump độc tài, tàn ác.
Nếu kêu gọi Iran ngồi vào bàn đàm phán, họ nói Trump hèn nhát, đã chịu nhục… đã chịu thua Iran…
Điều lạ là càng chửi, lượt xem càng tăng. Bình luận càng gay gắt, tiền quảng cáo càng nhiều. Dần dần, họ phát hiện một điều: Trump không chỉ là đề tài, mà đã trở thành… “nguồn thu nhập”.
Một ngày nọ, cả nhóm họp khẩn.
“Tin mới đâu?”
“Mấy hôm nay ông ấy chẳng làm gì để mình chửi.”
Cả phòng im lặng. Doanh thu tụt dốc.
Cuối cùng, một người đứng lên:
“Không có chuyện thì… mình tự suy diễn.”
Thế là những tiêu đề giật gân liên tục xuất hiện. Người đọc chia thành hai phe, tranh cãi không ngừng, còn chủ kênh thì đếm doanh thu với nụ cười mãn nguyện.
Nhưng rồi một ngày, thuật toán thay đổi. Khán giả bắt đầu mệt mỏi với những lời công kích lặp đi lặp lại. Lượt xem giảm dần. Những tiếng chửi vang hơn, nhưng người nghe lại ít đi.
Đến lúc ấy họ mới nhận ra rằng, sự chú ý của công chúng không phải là tài sản vĩnh viễn. Nếu chỉ sống bằng sự công kích mà không có nội dung mới, khán giả cuối cùng cũng sẽ rời đi.
Ở xứ ấy, nơi ấy có một nghề rất lạ.
Không cần học hành bao nhiêu, cũng chẳng cần kiểm chứng đúng sai.
Chỉ cần mỗi sáng mở miệng hô thật to:
“Trump lại có lỗi!”
Thế là tiếng vỗ tay từ một góc khán phòng lập tức vang lên.
Ngày nào cũng một kịch bản cũ.
Tin gì cũng lái được về Trump.
Giá xăng tăng? Tại Trump.
Giá xăng giảm? Cũng do Trump.
Mưa lớn? Tại Trump.
Nắng hạn? Do Trump.
Đến con mèo hàng xóm bỏ đi ba ngày…có người cũng cố tìm cách quy cho Trump.
Họ không bán kiến thức. Không bán giải pháp.
Không bán hy vọng.
Thứ họ bán là… cơn giận.
Mà cơn giận càng lớn thì ví tiền càng đầy.
Cho đến một ngày. Khán giả hỏi:
“Thế ngoài chửi Trump, các anh còn biết làm gì nữa?”
Cả căn phòng bỗng im bặt.
Chiếc micro vẫn còn.
Máy quay vẫn còn.
Nhưng ý tưởng… đã hết.
Bởi bao năm qua, họ chỉ học một nghề duy nhất:
Biến sự phẫn nộ thành doanh thu.
Và khi cái tên từng mang lại lượt xem không còn là trung tâm của mọi câu chuyện, họ mới phát hiện điều đáng sợ nhất:
Không phải mất đối tượng để chỉ trích…
Mà là chưa bao giờ xây dựng được giá trị của chính mình.
Rồi một ngày, sân khấu khép màn.
Chiếc micro vẫn còn đó, nhưng khán giả đã thưa dần. Người ta không quay lưng vì hết chuyện để nghe, mà vì đã chán những bản nhạc chỉ có một nốt.
Họ từng tưởng tiếng la là sức mạnh, tưởng lời mạt sát là trí tuệ, tưởng càng cực đoan thì càng nổi tiếng. Nhưng hóa ra, tiếng vang trong căn phòng kín không phải là tiếng vỗ tay, mà chỉ là tiếng vọng của chính mình.
Cuối cùng, điều đáng thương nhất không phải là chửi mãi một con người, mà là đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập. Khi cả cuộc đời chỉ sống nhờ cái tên của người khác, thì đến lúc cái tên ấy không còn mang lại lượt xem, họ mới giật mình nhận ra: họ chưa bao giờ là nhân vật chính của câu chuyện.
Và lịch sử vốn rất công bằng. Nó không nhớ những kẻ sống bằng tiếng ồn, mà nhớ những người để lại giá trị. Còn những chiếc loa chỉ biết phát đi một giai điệu duy nhất… rồi cũng sẽ bị cất vào một góc kho, phủ đầy bụi thời gian.
Người ta có thể bất đồng quan điểm với một chính trị gia, ủng hộ hay phản đối đều là điều bình thường trong một xã hội dân chủ. Nhưng khi mọi chủ đề đều bị quy về một con người chỉ để thu hút sự chú ý hoặc kiếm lợi, thì cuộc tranh luận dễ mất đi giá trị.
Điều tồn tại lâu dài không phải là những lời công kích lớn tiếng, mà là những lập luận có căn cứ, sự trung thực và thái độ tôn trọng sự thật.
(Người về từ lòng đại dương)

Nhận xét
Đăng nhận xét