Chuyện Phiếm : Khai Báo Lưu Trú

Chuyện Phiếm : Khai Báo Lưu Trú

Cụ Chịu Đòn

Từ ngày cụ Bá lên làm Chánh tổng thôn Lòa, luật lệ nhiều như lá mít.

Hôm ấy, cụ chống gậy bước ra sân đình, vuốt bộ râu lưa thưa như lông bẹn thiếu nữ dậy thì, đẩy gọng kính rồi oang oang đọc:
- Kể từ hôm nay, ai có khách ngủ lại qua đêm đều phải khai báo lưu trú!
Dân làng đồng thanh:
- Dạ!

Riêng anh Chén đứng cuối sân đình, nghe mà tim đập như trống hội, bởi tối nay chị Cơm vợ anh về ngoại. Còn cô Phở thì đã nhắn: "Tám giờ em sang."
Anh Chén lẩm bẩm:
- Đúng là số mình khổ. Hồi xưa chỉ lo vợ, giờ phải lo cả tờ khai.
Đêm xuống, cô Phở vừa bước vào nhà. Anh Chén chưa kịp cởi khóa quần thì ngoài loa truyền thanh vang lên giọng cụ Bá:
- Đồng bào chú ý! Khách đến ngủ nhớ khai báo. Khai trung thực, khai đầy đủ, khai đúng giờ!
Anh Chén giật bắn mình.
- Chết cha!
Cô Phở hỏi:
- Sao vậy anh?
- Muốn ăn em bây giờ phải xin giấy phép.
- Thì đi khai.
- Khai xong sáng mai cả thôn biết anh đổi món thì còn mặt mũi nào nhìn chị Cơm?
Hai người bắt đầu họp khẩn, anh Chén đưa ra ba phương án.

Phương án một: Đi khai, nếu bị chị Cơm biết thì khả năng sống sót khoảng bằng con muỗi đấu với quạt điện.

Phương án hai: Không khai, lỡ cụ Bá dẫn đoàn đi kiểm tra mà bắt tại trận thì tiền phạt đủ mua mấy con bò.

Phương án ba: Ra bờ đê, nghe ếch kêu đỡ đau ví.
Đúng lúc ấy ngoài cổng vang lên tiếng gậy cộc... cộc... cộc...

Giọng cụ Bá sang sảng:
- Mở cửa!
Anh Chén tái mặt.
- Xong đời!
Cô Phở chui ngay vào tủ quần áo, anh Chén ra mở cửa. Cụ Bá chống gậy, nhìn quanh một lượt.
- Nhà có khách không?
- Dạ... không.
Cụ Bá nheo mắt.
- Thế sao có quả Sơ-líp lọt khe treo lủng lẳng trước cửa thế kia?
Anh Chén đáp tỉnh bơ:
- Dạ... lọt khe tự đến.
Cụ Bá gật gù.
- Ừ... thời buổi công nghệ, lọt khe thông minh cũng không lạ.
Đúng lúc ấy trong tủ phát ra tiếng:
- Á... muỗi cắn!
Cụ Bá cười nhạt.
- Con muỗi nhà anh... nói giọng phụ nữ à?
Sáng hôm sau, cả thôn Lòa xôn xao. Người bảo anh Chén bị phạt, người bảo cụ Bá chỉ nhắc nhở. Người khác lại bảo cụ Bá thương tình vì ngày xưa cụ cũng từng mê phở.

Chỉ có anh Chén là rút ra chân lý để đời: Ngày xưa sợ vợ bắt quả tang, bây giờ sợ tờ khai bắt quả tang.

Thế là từ đó, cứ mỗi lần chị Cơm về ngoại, dân làng lại thấy anh Chén và cô Phở vác cần câu ra bờ đê ngồi nghe ễnh ương, chão chuộc hòa ca.

Nhận xét

Bài được quan tâm