Tù Cải Tạo Nam Hà

Tù Cải Tạo Nam Hà

Phạm Sơn Liêm

Tiếng kẻng vang lên giữa màn sương còn phủ kín núi rừng Nam Hà.
“Cạch… cạch… cạch…”
Tên quản giáo quát lớn:
- Dậy! Tất cả ra sân điểm danh! Hôm nay lên núi kéo gỗ!

Hơn năm mươi người lặng lẽ bước ra. Không ai còn đủ sức để nói chuyện. Những bộ quần áo vá chằng vá đụp, đôi chân trần chai sạn, vai gầy nhô cả xương.
Trong hàng người ấy có Trung úy Hưng, sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hòa.
Ngày trước anh mặc quân phục thẳng nếp, đôi giày trận lội khắp chiến trường.
Hôm nay… Anh cúi xuống, nhặt sợi dây mây buộc vào bó củi.
Một người bạn tù khẽ nói:
- Hưng… hôm nay ráng nha. Nghe nói phải kéo xuống mấy cây lim lớn.
Hưng chỉ gật đầu:
- Còn sức thì còn đi…
Con đường lên núi chỉ toàn đá tai mèo và rêu trơn.
Những thân cây vừa đốn được lăn từ trên cao xuống.
Một tiếng hét vang lên.
- Coi chừng!
Ầm!
Khúc gỗ lớn mắc ngang tảng đá.
Mấy người cùng lao vào.
- Một… hai… ba… đẩy!
Khúc gỗ nhúc nhích rồi lại đứng yên.
Tên quản giáo đứng phía trên quát:
- Không kéo nổi thì tối khỏi ăn!
Một anh tù già thở dốc.
- Đồng chí… cho nghỉ chút…
- Câm miệng!
Chiếc roi mây vụt xuống.
Chát!
Không ai dám nói thêm.
Hưng cúi người, vòng hai tay ôm thân gỗ.
Mồ hôi hòa với máu từ bờ vai rớm xuống.
Anh nghiến răng.
“Ngày xưa mình từng mang súng. Bây giờ mang khúc gỗ…”
Buổi trưa.
Mọi người được nghỉ bên con suối nhỏ. Nước trong veo.
Hưng cúi xuống. Bóng dưới mặt nước khiến chính anh giật mình. Mái tóc cháy nắng vàng hoe. Hai má hóp sâu. Bộ râu lởm chởm. Nếu mẹ còn sống. Có lẽ bà cũng không nhận ra con trai mình.
Một người bạn ngồi cạnh cười buồn.
- Hồi ở Sài Gòn… tôi nặng bảy mươi ký.
Hưng hỏi:
- Giờ còn bao nhiêu?
- Chắc chưa tới năm mươi…
Cả hai nhìn nhau.
Không ai cười nổi.
Chiều xuống.
Mỗi người phải vác một bó củi đầy gai. Dây mây cứa sâu vào vai. Máu thấm ướt lưng áo. Đỉa rừng bám đầy hai ống chân.
Anh bạn trẻ khẽ rên.
- Đau quá…
Hưng ngồi xuống gỡ từng con đỉa.
- Kệ nó đi…
- Sao kệ được?
- Vì đường xa lắm…
Đêm.
Khẩu phần mỗi người chỉ một ca bo bo trộn vài lát mì khô.
Có người lặng lẽ chia cho bạn nửa phần.
Có người bỏ thêm nắm rau rừng vừa hái được.
Anh bạn già nhìn Hưng.
- Không biết giờ này Sài Gòn ra sao…
Hưng im lặng rất lâu.
Rồi khẽ đáp.
- Chắc vẫn có người đang ăn cơm nóng…
- Có người vẫn ngủ trên giường êm…
- Và cũng có người không biết tụi mình còn sống…
Cả lán chìm vào yên lặng.
Ngoài kia gió núi rít qua những hàng cây.
Nửa đêm.
Một người thì thầm:
- Hưng…
- Gì?
- Anh có hối hận vì đã là lính không?
Hưng nhìn lên mái tranh đã thủng nhiều chỗ.
Ánh trăng len qua từng khe lá.
Anh trả lời rất nhỏ, nhưng từng chữ rõ ràng.
- Không.
- Điều tôi tiếc… là đã không thể đưa hết anh em mình về nhà.
Người bạn quay mặt đi.
Không ai nói thêm lời nào.
Chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua rừng Nam Hà.

Sáng mai…
Tiếng kẻng sẽ lại vang.
Những người tù ấy sẽ lại lên núi.
Lại kéo gỗ.
Lại vác củi.
Lại đói.
Lại rét.

Nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một điều mà xiềng xích không thể khóa được.
Đó là kỷ niệm về một thời khoác áo trận, về đồng đội đã nằm xuống, và niềm hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó họ sẽ được trở về với gia đình.
Giữa núi rừng Nam Hà, thân xác có thể gầy mòn theo năm thángth.
Nhưng phẩm giá của một con người, nếu còn được gìn giữ trong lòng, thì không dễ bị khuất phục.
(Viết theo ý thơ FB: thylanthao)

Nhận xét

Bài được quan tâm