Ý Nghĩa Của Bảy Ngày Đợi Mong Của Lính
Bảy Ngày Đợi Mong… Chỉ Có Người Yêu Lính Mới Hiểu
Người ta thường nói, bảy ngày chỉ là một tuần lễ.
Nhưng với người yêu lính Việt Nam Cộng Hòa, bảy ngày có khi là cả một mùa hạnh phúc.
Ngày ấy, người lính được nghỉ phép thường niên vỏn vẹn bảy ngày.
Chỉ bảy ngày thôi.
Bảy ngày để về thăm cha mẹ đã bạc mái đầu.
Bảy ngày để ôm đứa con vừa biết gọi tiếng “Ba”.
Và bảy ngày để nắm bàn tay người con gái đã lặng lẽ chờ mình suốt những tháng dài ngoài chiến trường.
Suốt cả năm, cô gái chỉ mong một tờ giấy phép.
Một lá thư viết vội với vài dòng ngắn ngủi:
“Anh được nghỉ phép bảy ngày… Em đợi anh nhé!”
Thế là từ hôm ấy…
Cô bắt đầu đếm. Đếm từng buổi sáng. Đếm từng buổi chiều. Đếm từng chuyến xe đò chạy ngang đầu ngõ. Đếm từng tiếng còi tàu vọng về ga Sài Gòn.
Chỉ mong trong dòng người bước xuống sẽ có bóng dáng quen thuộc của người mình thương.
Rồi anh cũng về. Vẫn chiếc quân phục bạc màu vì nắng gió. Đôi giày trận còn bám bụi đỏ. Nước da sạm đi. Vai gầy hơn. Nhưng nụ cười thì vẫn như ngày nào. Không cần quà cáp. Không cần những lời yêu hoa mỹ. Chỉ cần thấy anh đứng trước mặt là mọi nhớ thương suốt mấy tháng trời như tan biến. Hai người dắt nhau đi trên những con đường quen. Ăn ổ bánh mì nóng. Ly cà phê vỉa hè.
Một tô hũ tíu khuya.
Một buổi xem ciné.
Một chiều ngồi bên bờ sông chẳng nói với nhau nhiều. Vì cả hai đều biết… Thời gian quý hơn mọi lời nói.
Đêm xuống. Tiếng đồng hồ như chạy nhanh hơn. Mỗi tờ lịch bị xé đi là lòng người con gái lại nặng thêm một chút.
Ngày thứ nhất…
Ngày thứ hai…
Ngày thứ ba…
Rồi ngày thứ bảy cũng đến.
Sáng sớm. Anh lại mặc quân phục. Khoác ba lô. Đội chiếc nón nhà binh.
Cô gái đứng trước hiên nhà, cố mỉm cười nhưng nước mắt cứ rơi.
Anh quay lại nói:
“Anh đi nhé… Hết giặc, mình sẽ không còn phải đếm từng ngày phép nữa…”
Chiếc xe từ từ lăn bánh. Cô đứng nhìn theo… Cho đến khi không còn thấy màu áo lính giữa con đường đầy bụi.
Rồi lại trở về với những lá thư.
Những đêm cầu nguyện.
Những lần ngóng tin chiến sự.
Những mùa mưa.
Những mùa xuân.
Có người chờ được ngày cưới.
Có người chờ đến lúc hòa bình.
Và cũng có biết bao người con gái mãi mãi chỉ còn biết ôm kỷ niệm của bảy ngày phép ngắn ngủi ấy.
Có lẽ vì hiểu được nỗi lòng ấy mà Trần Thiện Thanh đã viết nên ca khúc **Bảy Ngày Đợi Mong.
Đó không chỉ là một bản tình ca.
Đó là cuốn nhật ký của hàng ngàn người yêu lính.
Là tiếng thở dài của những cuộc chia ly.
Là nỗi nhớ không có khói hương, nhưng theo người ta suốt cả cuộc đời.
Để hôm nay, mỗi khi giai điệu ấy cất lên, những mái đầu đã bạc vẫn khẽ mỉm cười.
Bởi họ từng có một thời tuổi trẻ đẹp đến nao lòng.
Một thời chỉ cần bảy ngày phép… cũng đủ để yêu nhau bằng cả một đời.
Chỉ cần nghe hai tiếng “Bảy Ngày Đợi Mong”, cả một thời áo trận, thư tay và những cuộc tiễn đưa lại hiện về trong ký ức của biết bao gia đình và người yêu lính VNCH.

Nhận xét
Đăng nhận xét