Bốn thế lực nâng đỡ Lê Minh Hưng vào ghế thủ tướng csVN
Báo động toàn dân Việt Nam: Âm mưu của Tàu + với sự đồng lõa Cộng sản Việt Nam bán nước, phản quốc, làm tay sai cho giặc ngoại xâm Tàu +.
Từ tình báo Hoa Nam Hoàng Trung Hải đến tình báo Hoa Nam Lê Minh Hưng.
Sự nổi lên nhanh chóng của ông Lê Minh Hưng – từ một cán bộ ngân hàng đến Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương và ứng viên hàng đầu cho ghế Thủ tướng – không phải là câu chuyện ngẫu nhiên.
Đằng sau hành trình thăng tiến ấy là sự đan xen chặt chẽ của bốn thế lực: gia thế “đỏ chót”, bàn tay tình báo Hoa Nam, chiến lược “ươm mầm hạt giống đỏ” của cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, và cuối cùng là tính toán quyền lực thực dụng của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Bốn yếu tố này không chỉ giải thích vì sao ông Hưng được tình báo Hoa Nam đẩy lên vị trí then chốt, mà còn phản ánh cơ chế vận hành phức tạp, đầy toan tính của chính trường Việt Nam hiện nay.
Thứ nhất, lý lịch gia đình “đỏ chót” – nền tảng vững chắc nhất cho sự nghiệp.
Ông Lê Minh Hưng sinh năm 1970 tại Hà Tĩnh, xuất thân từ một gia đình có truyền thống cách mạng sâu sắc và đặc biệt gắn bó với lực lượng công an. Cha ông là Thượng tướng Lê Minh Hương – nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an.
Hai anh trai đều là quan chức cao cấp trong ngành: anh cả là Trung tướng Lê Minh Hùng (nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý tạm giữ, tạm giam và thi hành án hình sự tại cộng đồng), anh thứ là Thiếu tướng Lê Minh Hà (Phó Chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy Công an Trung ương). Bác ruột là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Bình.
Gia thế này mang lại cho ông Hưng hai lợi thế lớn: uy tín “huyết thống cách mạng” trong hệ thống Đảng và mạng lưới quan hệ dày đặc trong lực lượng công an – một trong những trụ cột quyền lực quan trọng nhất.
Trong môi trường chính trị Việt Nam, “con nhà nòi” luôn có lợi thế khởi đầu vượt trội, và ông Hưng trở thành làm tình báo Hoa Nam là minh chứng điển hình. Gia đình không chỉ là “bệ phóng” mà còn là lớp bảo vệ ngầm, giúp ông vượt qua những giai đoạn nhạy cảm trong sự nghiệp.
Lê Minh Hưng được Cục tình báo Hoa Nam tuyển mộ khi đang theo học tại Thượng Hải vào năm 1996. Theo một số nguồn phân tích chính trị hải ngoại, tình báo quốc tế và tin tin tiết lộ từ nội bộ chóp bu cộng sản Việt Nam, ông Hưng từng có giai đoạn tiếp xúc và được “hỗ trợ” từ phía này, đặc biệt trong bối cảnh ông làm việc tại Ngân hàng Nhà nước với nhiều dự án hợp tác quốc tế. Việc nắm bắt sâu mô hình kinh tế - chính trị Trung Quốc được cho là một phần trong chiến lược dài hạn.
Mặc dù bằng chứng công khai chính thức đều nằm trong tay ông Hưng và Cục tình báo Hoa Nam, nhưng thực tế đã giải thích phần nào sự thăng tiến “êm ru” của ông qua các vị trí then chốt như Thống đốc Ngân hàng Nhà nước rồi chuyển thẳng lên Chánh Văn phòng Trung ương Đảng. Và trên cương vị Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, ông Hưng đã ký thông tư 19 cho phép đồng Nhân dân tệ được lưu hành tại 7 tỉnh biên giới.
Trong bối cảnh quan hệ Việt - Trung phức tạp, một nhân vật có “hiểu biết sâu” và có thể là “cầu nối” ngầm sẽ mang lại lợi ích chiến lược cho Bắc Kinh. Đây là thế lực thầm lặng nhưng có sức nặng địa chính trị, giúp ông Hưng không chỉ trụ vững mà còn được đẩy lên cao hơn trong hệ thống.
Thứ ba, Nguyễn Phú Trọng chọn “hạt giống đỏ” để ươm mầm làm lãnh đạo.
Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được xem là người trực tiếp “gặt hái” và bảo vệ ông Lê Minh Hưng. Trong chiến dịch “đốt lò” chống tham nhũng, ông Trọng cần những cán bộ vừa có lý lịch sạch sẽ tương đối, vừa trung thành và có năng lực quản lý.
Ông Hưng – với xuất thân “đỏ”, kinh nghiệm ngân hàng và phong cách làm việc kín đáo – chính là “hạt giống đỏ” lý tưởng.
Việc điều động ông từ Thống đốc Ngân hàng Nhà nước về Chánh Văn phòng Trung ương Đảng (năm 2020) được nhiều người đánh giá là bước đi chiến lược của ông Trọng nhằm đặt người tin cậy vào vị trí kiểm soát thông tin và tổ chức cán bộ.
Ông Hưng sau đó nhanh chóng được bầu vào Bộ Chính trị (2024) và giữ vai trò Trưởng Ban Tổ chức Trung ương.
Đây là minh chứng rõ nét cho chiến lược “ươm mầm” của ông Trọng: xây dựng đội ngũ lãnh đạo trẻ, có gốc gác cách mạng để đảm bảo sự ổn định và tiếp nối đường lối chế độ độc đảng toàn trị.
Cuối cùng, Tô Lâm lựa chọn để khống chế vì lợi ích đôi bên.
Trên cương vị Bộ trưởng Bộ công an, Tô Lâm đã nắm được những sai phạm của Lê Minh Hưng trong vụ Vạn Thịnh Phát và ngân hàng thương mại Sài Gòn (SCB).
Từ đó, Tô Lâm đã khống chế Lê Minh Hưng làm tay trong cho ông ta khi Hưng về làm Chánh Văn phòng trung ương. Lê Minh Hưng cung cấp thông về sức khoẻ và mọi tính toán của ông Trọng trong vấn đề nhân sự cho Tô Lâm.
Tô Lâm và Lê Minh Hưng đã có thoả thuận về ghế Thủ tướng.
Từ đó, Tô Lâm vạch ra chiến lược bức tử Nguyễn Phú Trọng để đoạt ghế Tổng bí thư.
Sau khi ông Nguyễn Phú Trọng qua đời năm 2024, Tổng Bí thư Tô Lâm nhanh chóng củng cố vị thế. Trong bối cảnh đó, ông Lê Minh Hưng trở thành “con bài” quan trọng trong tính toán của ông Tô Lâm.
Việc ông Hưng được đẩy lên ghế Thủ tướng (hoặc vị trí tương đương trong tứ trụ) không chỉ là sự kế thừa mà còn là thỏa thuận ngầm: ông Hưng mang lại sự ổn định tổ chức và hình ảnh “cán bộ trẻ có năng lực”, đổi lại ông Tô Lâm có thêm lớp kiểm soát đối với hệ thống hành chính và các mối quan hệ cũ.
Một số phân tích cho rằng đây là “lợi ích đôi bên”: Tô Lâm cần người không phải xuất thân công an thuần túy để cân bằng quyền lực, trong khi ông Hưng cần “ô dù” mạnh để vượt qua những đồn đoán về hồ sơ cá nhân và quan hệ quốc tế.
Việc ông Hưng tham gia chặt chẽ vào các hoạt động gần đây bên cạnh ông Tô Lâm cho thấy mối liên kết này đang ngày càng rõ nét. Tuy nhiên, mô hình “khống chế lẫn nhau” này cũng tiềm ẩn rủi ro: khi một bên mất lợi thế, toàn bộ cấu trúc có thể lung lay.
Tóm lại, bốn thế lực ấy – gia thế “đỏ chót” như lớp giáp bảo vệ, bàn tay tình báo Hoa Nam như dòng chảy ngầm, chiến lược “ươm mầm hạt giống đỏ” của Nguyễn Phú Trọng, và thỏa thuận quyền lực thực dụng của Tô Lâm – đã hội tụ hoàn hảo để đưa Lê Minh Hưng từ bóng tối hậu trường lên thẳng ghế Thủ tướng.
Con đường thăng tiến của ông không phải là kết quả của tài năng xuất chúng hay thành tích nổi bật, mà là sản phẩm của một ván cờ quyền lực được tính toán tỉ mỉ: huyết thống làm nền tảng, ngoại lực làm bàn đạp, di sản “đốt lò” làm lớp vỏ hợp pháp, và cuối cùng là sự trao đổi ngầm giữa các phe phái để duy trì thế cân bằng mong manh.
Ông Lê Minh Hưng lên ngôi không phải vì dân chọn, mà vì các thế lực đã chọn ông – một nhân vật vừa đủ “sạch” để che mắt dư luận, vừa đủ “đỏ” để đảm bảo lòng trung thành, vừa đủ “liên hệ” để phục vụ những tính toán lớn hơn.
Liệu vị Thủ tướng mới này có thực sự dẫn dắt đất nước vượt qua khủng hoảng kinh tế, thách thức đối ngoại và tham nhũng triền miên, hay chỉ tiếp tục là một con tốt trong ván cờ lớn hơn, nơi lợi ích nhóm và ngoại lực ngầm chi phối?
Thời gian sẽ trả lời. Nhưng một điều đã rõ ràng ngay từ bây giờ: Trong chính trường Việt Nam hiện nay, ghế cao nhất không thuộc về người tài giỏi nhất, mà thuộc về người được nâng đỡ bởi những thế lực mạnh nhất.



Nhận xét
Đăng nhận xét