Miền Nam Việt Nam không sụp đổ vì bị đánh bại. Nó sụp đổ vì bị phản bội
Đúng 51 năm trước vào ngày hôm nay, 30 tháng 4 năm 1975, chiếc trực thăng cuối cùng của Mỹ đã cất cánh rời khỏi nóc Tòa Đại sứ tại Sài Gòn.
Chúng ta đã giành chiến thắng. Hiệp định Hòa bình Paris do Nixon và Kissinger khởi xướng đã buộc miền Bắc phải công nhận chủ quyền của miền Nam Việt Nam. Hoa Kỳ đã cam kết sẽ viện trợ hỏa lực đường không và tiếp tế nếu đối phương vi phạm hiệp định này. Quân lực Việt Nam Cộng hòa (ARVN) cuối cùng đã sẵn sàng để tự bảo vệ chính mình.
Rồi sự kiện Watergate ập đến. Đảng Dân chủ đã giành được đa số áp đảo trong cuộc bầu cử năm 1974. Họ cắt giảm viện trợ tới hơn 75%, ngăn cấm mọi hành động đáp trả của Hoa Kỳ trước việc Liên Xô tái vũ trang cho miền Bắc, và chỉ đứng nhìn khi phe Cộng sản ngang nhiên vi phạm mọi thỏa thuận đã ký kết.
Không còn đạn dược. Không còn nhiên liệu. Thậm chí không còn cả lốp xe để thay cho những chiếc Jeep.
Miền Nam Việt Nam sụp đổ, không phải vì thiếu dũng khí, mà vì sự bỏ rơi của chính những người thuộc Đảng Dân chủ, những kẻ đã đẩy con em chúng ta vào chỗ chết tại chiến trường đó một thập niên trước.
Những gì diễn ra sau đó không phải là hòa bình. Đó là địa ngục trần gian.
Học thuyết Domino không hề sai. Cambodia và Lào lần lượt sụp đổ. Pol Pot, kẻ từng được giới cánh tả Mỹ ca ngợi là "George Washington của Cambodia", đã thảm sát tới một phần ba chính đồng bào của mình.
Hàng triệu người bị đưa vào các trại cải tạo tại Việt Nam. Nửa triệu người bị sát hại. Hai triệu người đã liều mình vượt biên bằng đường biển; và gần nửa triệu người trong số đó đã bỏ mạng dưới lòng đại dương.
Khi ấy tôi mới lên tám tuổi, đứng trong một hội trường nhà thờ tại tiểu bang Arkansas, ngước nhìn lên lá cờ vàng ba sọc đỏ của miền Nam Việt Nam đang được gài trên ve áo của một người tị nạn. Tôi chỉ biết òa khóc và liên tục thốt lên: "Tôi xin lỗi... Tôi thực sự xin lỗi ông/bà."
Tất cả chúng ta vẫn nên cảm thấy day dứt và xin lỗi vì những gì đã xảy ra.
Thảm kịch này không phải là điều tất yếu không thể tránh khỏi. Nó đã bị dàn dựng và sắp đặt ngay tại Washington.
Cũng giống như sự sụp đổ của Trung Hoa Dân Quốc vào năm 1949 vậy. Trong cả hai trường hợp, những nhà lãnh đạo Cơ đốc giáo chống Cộng đều đã bị chính Đảng Dân chủ phản bội, Tưởng Giới Thạch bị Truman phản bội, còn Ngô Đình Diệm thì bị JFK phản bội, và sau đó, một cơn đại hồng thủy tai ương đã ập đến.
Nixon đã hoàn toàn đúng khi viết trong cuốn sách *No More Vietnams* (Không còn những cuộc chiến kiểu Việt Nam nữa): Khi Hoa Kỳ tham chiến, hãy chiến đấu để giành chiến thắng bằng một sức mạnh áp đảo tuyệt đối. Đừng bao giờ điều động quân đội nếu không có những lợi ích sống còn của quốc gia đang bị đe dọa. Một khi đã dấn thân, hãy giữ trọn lời hứa với các đồng minh. Hòa bình chỉ có thể đạt được thông qua sức mạnh, chứ không phải sự yếu hèn.
Chúng ta đã lãng quên những bài học quý giá đó.
Vào năm 2021, Biden đã tái hiện lại một "Sài Gòn 2.0" ngay tại Kabul. Các đồng minh bị bỏ rơi. Hàng tỷ đô vũ khí rơi vào tay kẻ thù.
Và những con người tuyệt vọng đã phải bám víu lấy thân máy bay để tìm đường thoát thân. Phụ nữ lại bị nô dịch. Uy tín tan tành. Rồi đến lượt Ukraine.
Thật nguy hiểm khi trở thành đồng minh của Mỹ vào những lúc Đảng Dân chủ nắm quyền.
Những người lính từng chiến đấu tại Việt Nam, cả phía Mỹ lẫn phía Việt Nam Cộng hòa, đều là những người hùng. Họ không hề thất bại. Họ đã bị phản bội.
Năm mươi năm đã trôi qua, hãy nhớ lại lý do vì sao Sài Gòn thất thủ. Hãy tôn vinh chính nghĩa cao cả ấy. Hãy kiên quyết: Không còn những cuộc chiến Việt Nam nào nữa. Không còn những cuộc chiến Afghanistan nào nữa. Không còn những sự phản bội nào nữa.
Nước Mỹ phải dẫn dắt thế giới bằng sức mạnh, sự minh bạch và lòng quyết tâm. Tự do không phải là thứ miễn phí. Cái giá phải trả cho việc từ bỏ tự do luôn là máu xương.
*Đây là bài sơ lược về biến cố 30/4/1975, tác giả có viết một tiểu luận phân tích sâu hơn về đề tài này.
**Về tác giả: Rod D. Martin là một doanh nhân công nghệ, nhà đầu tư mạo hiểm, nhà tương lai học và nhà hoạt động cánh hữu người Mỹ. Ông được biết đến nhiều nhất với vai trò là thành viên trong nhóm khởi nghiệp sơ khai và là cố vấn cao cấp cho người sáng lập PayPal, Peter Thiel.
Ông là người sáng lập và CEO của Martin Capital và The Martin Organization. Ông từng giữ chức Cố vấn đặc biệt cho Peter Thiel tại PayPal và sau đó là tại quỹ đầu cơ Clarium Capital.
Rod D. Martin từng là Giám đốc chính sách cho cựu Thống đốc Arkansas, Mike Huckabee. Ông đã ba lần giữ chức Chủ tịch Liên đoàn các Hiệp hội Cộng hòa Quốc gia (NFRA); Ông là người sáng lập và là Chủ tịch của TheVanguard.Org, một tổ chức vận động chính sách; từng tham gia nghiên cứu tại Đại học Cambridge. Ông cũng là một tác giả và người bình luận thường xuyên trên các phương tiện truyền thông như Fox Business và các tạp chí như Inc. hay Fortune.


Nhận xét
Đăng nhận xét