Lời Hẹn Trên Đất Đỏ Lộc Ninh
Lời Hẹn Trên Đất Đỏ Lộc Ninh
Gió biên giới thổi qua rừng cao su Lộc Ninh, mang theo mùi khói súng còn âm ỉ đâu đó từ những ngày giao tranh trước. Con đường đất đỏ dẫn vào trại Biệt Động Quân phủ một lớp bụi mỏng, in dấu chân người con gái nhỏ bé vừa đặt chân tới.
Thùy đứng trước cổng trại, tay siết chặt chiếc túi vải. Tim cô đập nhanh khi nhìn thấy bóng người mặc quân phục đang chạy ra.
“Thùy!”
Người lính ấy, Trung sĩ Tánh, dừng lại trước mặt cô, vừa mừng vừa giận. Ánh mắt anh quét một lượt, như để chắc chắn cô vẫn nguyên vẹn.
“Anh đã nói em đừng lên đây lúc này mà!” giọng anh gằn xuống, nhưng bàn tay đã đưa lên giữ lấy vai cô.
Thùy cười nhẹ, đôi mắt long lanh:
“Nhớ anh quá… không lên không chịu nổi.”
Tánh quay đi một chút, như để giấu đi thứ gì đó nghèn nghẹn trong cổ. Rồi anh thở dài:
“Ở đây không phải Sài Gòn… đạn pháo không biết thương ai đâu.”
Thùy khẽ đáp:
“Em biết… nên mới lên.”
Những ngày sau đó, trại nhỏ trở nên ấm hơn bởi tiếng cười của mấy người phụ nữ theo chân chồng lên thăm. Thùy nhanh chóng quen với việc phụ bếp, gánh nước, băng bó vết thương nhẹ.
Buổi chiều, cô ngồi bên mép công sự, nhìn Tánh lau khẩu súng, giọng nhỏ:
“Mai mốt hết chiến tranh… anh muốn làm gì?”
Tánh cười, nheo mắt:
“Anh về mở tiệm sửa xe. Còn em?”
“Em… mở quán cà phê. Anh sửa xe, em pha cà phê… vậy là đủ sống rồi.”
Tánh nhìn cô lâu hơn một chút.
“Ừ… vậy là đủ.”
Nhưng chiến tranh không chờ những lời hẹn.
Đêm đó.
Pháo địch bất ngờ dội xuống.
ẦM! ẦM! ẦM!
Mặt đất rung lên như muốn vỡ ra. Tiếng còi báo động xé toạc màn đêm.
“Pháo kích! Tất cả xuống hầm!”
Tánh kéo Thùy lao vào hầm trú ẩn. Đất đá rơi lả tả. Tiếng 105 ly của quân phòng thủ bắt đầu đáp trả, dội ngược lên bầu trời đen đặc.
Trong ánh đèn dầu chập chờn, Thùy thấy những người lính bị khiêng vào, máu loang đỏ băng cáng.
Cô hít một hơi sâu, rồi quay sang Tánh:
“Em ra ngoài phụ chị em.”
“Không được!” Tánh quát.
“Anh lo đánh đi!” Thùy nhìn thẳng vào mắt anh. “Em không lên đây để ngồi trốn.”
Một giây im lặng.
Rồi Tánh siết chặt tay cô:
“…Đừng rời khỏi khu quân y.”
“Em hứa.”
Trận đánh bắt đầu khi màn đêm vừa kịp dày.
Đặc công luồn qua hàng rào. Pháo dập. Súng nổ bốn phía.
Thùy cùng mấy chị em chạy như con thoi giữa các hầm.
“Băng đây! Nhanh lên!”
“Có nước không?!”
“Giữ anh ấy lại! Đừng để ngủ!”
Một người lính trẻ nắm tay Thùy, thều thào:
“Chị… đừng bỏ em…”
Thùy cúi xuống, giọng run nhưng chắc:
“Không ai bỏ em hết. Nghe chị, mở mắt ra!”
Một tiếng nổ long trời.
Đất đá tung lên. Thùy bị hất ngã, tai ù đi. Nhưng chưa kịp đứng dậy, cô đã nghe:
“Chị Thùy! Đạn hết rồi!”
Cô cắn răng, ôm thùng đạn, cúi thấp người chạy băng qua khoảng trống.
Đạn bắn thành những đường xé gió…
Từ công sự, Tánh nhìn thấy.
“Thùy! Nằm xuống!”
Nhưng cô vẫn chạy. Chỉ còn vài bước nữa…
ẦM!!!
Một quả pháo nổ ngay bên cạnh. Ánh sáng trắng xóa nuốt trọn tất cả.
Khi tiếng súng lắng xuống đôi chút, Tánh lao ra như kẻ điên.
“THÙY!!!”
Anh bới đất, gạt từng mảnh gỗ, từng cục đất đỏ. Rồi anh thấy cô. Nhỏ bé. Nằm im.
Chiếc áo bà ba lấm lem, ngực thấm máu.
“Thùy… Thùy ơi…”
Anh ôm cô lên. Bàn tay run rẩy. Đôi mắt Thùy hé mở.
“Anh… còn sống… là được rồi…”
“Đừng nói! Trực thăng sắp tới rồi! Em nghe anh!”
Cô mỉm cười yếu ớt:
“Em… chưa kịp uống cà phê của anh sửa xe…”
Tánh nghẹn lại.
“Về rồi… anh pha cho em uống cả đời…”
Thùy khẽ lắc đầu.
“Không kịp đâu…”
Một giọt nước mắt rơi trên má cô.
“Anh……”đừng quên em…”
Tánh ôm chặt cô:
“Không bao giờ.”
Thùy nhìn anh lần cuối.
“…kiếp sau… mình mở quán sớm hơn… nghe anh…”
Tay cô buông thõng xuống.
Tiếng trực thăng đến.
Gió cánh quạt cuốn tung đất đỏ.
Nhưng mọi thứ… đã muộn.
Tánh quỳ đó, giữa bãi đất tan hoang. Ôm người con gái anh yêu. Không còn hơi thở.
Sáng hôm sau, Lộc Ninh yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn mùi khói súng và những hố pháo loang lổ. Trong góc trại, một chiếc ly nhôm còn dở. Bên cạnh là gói cà phê chưa kịp pha. Và lời hẹn…
mãi mãi không thành.
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét