Chuyện Phiếm : Hội Nghị Rình Mò

Chuyện Phiếm : Hội Nghị Rình Mò
 

Cụ Chịu Đòn

Sáng sớm, các Tiến sĩ Kinh tế XHCN của công quốc Nam Tàu đồng loạt mặc áo đen, đeo kính râm, chia nhau đi tuần tra từng ngóc ngách. Một đội núp bụi chuối, một đội giả làm thợ sửa điện, đội còn lại cải trang thành shipper giao hàng.
Nhiệm vụ tối thượng tổ chức giao cho:
+ Nghe ngóng xem nhà ai có “USD nhàn rỗi.”
+ Ngửi thử coi tủ nào có mùi… vàng cất lâu năm.
+ Và đặc biệt: phát hiện tiền “nằm im không chịu cống hiến cho lãnh đạo”.
Một bác nông dân vừa mở nắp nồi cơm, lập tức 3 tiến sĩ từ gầm bàn chui ra như chó đánh hơi thấy mùi rắm.
+ Bác ơi, cái này là cơm hay… USD đã quy đổi sang tinh bột?
+ Dạ cơm nguội…
+ Thế là nhàn rỗi rồi! Sao không đem đi đầu tư GDP?!
Bà hàng xóm cãi:
+ Tiền tôi để dành lúc ốm đau thì gọi là nhàn rỗi à?
Tiến sĩ chỉnh kính:
+ Không! Đó là ‘tài sản đang chờ kích hoạt lòng yêu nước’!
Một đứa trẻ vừa sinh ra, bác sĩ chưa kịp vỗ mông đã có người hỏi:
+ Cháu có tài khoản tiết kiệm chưa? Có kế hoạch tiêu dùng kích cầu không?
Đứa bé: Oe oe rồi phụt ra một đống cứt vàng như vàng 4 số 9.
Thấy thế, đồng chí thư ký vội lập biên bản ghi rõ: “Có dấu hiệu trữ vàng trong tương lai, cần theo dõi!”
Tối về đoàn họp tổng kết:
+ Hôm nay phát hiện 3kg vàng giấu trong hũ dưa cà, 2 xấp USD trong gối ôm, và 1 con heo đất có biểu hiện chống đối.”
+ Tốt! Mai triển khai chuyên án ‘Heo Đất Phản Động’!
Kết luận của hội nghị: Trong dân không có gì là nhàn rỗi, chỉ có USD chưa kịp bị phát hiện!
Còn dân thì kết luận đơn giản hơn: Tiền mình giữ là để lúc đau bệnh, còn mấy ông giữ… là để ăn cướp.

Nhận xét

Bài được quan tâm