Nhật Ký Yêu Nước : Nghịch lý "Thiên đường" ...

Nhật Ký Yêu Nước
Nghịch lý "Thiên đường": Siêu trụ sở nghìn tỷ
và những hành lang bệnh viện trải chiếu
Nhật Ký Yêu Nước

Năm nào cũng vậy, điệp khúc "xin gạo cứu đói" của một số tỉnh thành dường như đã trở thành một nét văn hóa truyền thống mỗi dịp Tết đến xuân về. Nhưng ẩn sau sự nghèo khó được trình bày qua những lá đơn xin trợ cấp ấy lại là một "tầm nhìn vĩ mô" đầy tham vọng: Xây siêu trụ sở trung tâm hành chính 5.600 tỷ đồng.
Đúng là một câu chuyện cổ tích thời hiện đại, nơi những "người đầy tớ" của nhân dân quyết tâm phải sống và làm việc trong cung điện nguy nga, để có thêm cảm hứng phục vụ cho các "ông chủ" đang còng lưng đóng thuế và chờ gạo cứu trợ.
Bê tông hóa sự vĩ cuồng và "tổ mối" nghìn tỷ
Trong một hệ thống mà mọi thứ đều được lên kế hoạch một cách ưu việt, tiền dường như không bao giờ thiếu. Nó chỉ chạy từ túi này sang túi khác, hoặc chính xác hơn, là chạy từ ngân sách vào các khối bê tông.
Những công trình không biết nói: Chúng ta có hàng nghìn tỷ đồng để xây những chiếc cổng chào to nhất Đông Nam Á, những tượng đài sừng sững giữa những quảng trường vắng bóng người. Những công trình vô hồn ấy được khoác lên mình tấm áo "bộ mặt địa phương", "niềm tự hào vươn tầm".
Siêu dự án 5.600 tỷ: Giờ đây, "bộ mặt" ấy tiếp tục được đắp thêm phấn son bằng một khu hành chính rộng 45ha. Khi cái nghèo vẫn còn hiện hữu, người ta chọn cách xây những tòa lâu đài để che đi sự thật, thay vì dùng số tiền đó để giải quyết gốc rễ của cái nghèo. Đó không phải là kiến tạo phát triển, đó là một đại công trường của những nhóm lợi ích đang say sưa múa may trên đồng tiền mồ hôi nước mắt của dân chúng.
Góc tối của "Thiên đường": Khi an sinh nhường bước cho đặc quyền
Trong lúc các nhà quy hoạch mải mê vẽ nên những tòa tháp chọc trời cho chính mình, thì ở ngoài kia, bức tranh hiện thực lại mang một gam màu xám xịt đến xót xa.
Y tế "bò trườn" nơi hành lang: Nếu ngân sách dư dả đến mức có thể vung 5.600 tỷ cho gạch đá, thì tại sao người dân bệnh tật vẫn phải nằm lê lết ngoài hành lang bệnh viện? Hai, ba người chung một chiếc giường cá nhân, thậm chí trải chiếu dưới gầm giường hay lối đi. Bác sĩ thì kiệt sức, thiết bị y tế thì thiếu thốn hoặc đắp chiếu vì những quy định đấu thầu trói buộc. Phải chăng sinh mạng và sức khỏe của hàng triệu người dân không có giá trị bằng sự "khang trang, bề thế" của nơi các vị quan chức họp hành?
Giáo dục chật vật: Học sinh nhiều nơi vẫn phải học trong những ngôi trường tạm bợ, thiếu thốn đủ bề. Giáo viên cõng chữ lên non với đồng lương còm cõi, chật vật sống qua ngày, có lúc còn bị nợ lương, khất lương. Chúng ta không có đủ ngân sách để trả cho những người ươm mầm tương lai, nhưng lại dư giả để "ươm" những khối bê tông cốt thép.
Pháo đài sừng sững và nỗi sợ hãi mơ hồ
Một điều châm biếm tột độ khác là bức tranh tương phản về cơ sở hạ tầng của các lực lượng chức năng. Trong khi trường học, bệnh viện chật vật xin từng đồng ngân sách nâng cấp, thì các trụ sở công an, lực lượng vũ trang từ trung ương đến địa phương lại luôn mọc lên bề thế, khang trang và kiên cố nhất.
Tiền luôn có sẵn để xây dựng những "pháo đài" uy nghi này. Phải chăng, trong tư duy quản trị của một hệ thống, việc xây dựng cơ sở trấn áp và bảo vệ quyền lực luôn được đặt cao hơn hẳn việc chăm lo cho trí tuệ và sinh mệnh của người dân? Khi an sinh xã hội teo tóp lại để nhường chỗ cho các dự án quyền lực, đó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc hệ thống ấy đang ưu tiên bảo vệ chính cái ghế của mình, hơn là bảo vệ sự ấm no của xã hội.
Mỗi viên gạch ốp lên siêu trụ sở 5.600 tỷ kia, mỗi mét vuông đá hoa cương sáng bóng trong những tòa nhà quyền lực, đều mang một cái giá quá đắt. Đó là cái giá phải trả bằng những chiếc giường bệnh không bao giờ được mua, bằng những lớp học không bao giờ được xây, và bằng tương lai của một quốc gia đang bị vắt kiệt bởi tư duy nhiệm kỳ và tham vọng cá nhân.
Siêu dự án rồi sẽ hoàn thành, lộng lẫy và kiêu hãnh. Nhưng bóng râm của nó sẽ không đủ để che đi tiếng thở dài thườn thượt của những bệnh nhân nằm ngoài hành lang vắng, hay che giấu được sự thật về một bộ máy đang đặt lợi ích của mình lên trên sự sinh tồn của dân tộc.

Nhận xét

Bài được quan tâm