Mưa Trắng Qua Sông

Mưa Trắng Qua Sông
Phạm Sơn Liêm

Huế năm 72.
Mưa không còn là mưa.
Mưa chi mà rơi nghe đau như kim châm vô da thịt.
Mưa trộn mùi thuốc súng, mùi bùn, mùi tanh… của người.

Dưới mái hiên chợ Đông Ba, người chen người, đạp lên nhau mà chạy pháo. Có người ngã, không ai dám quay lại.
Yên một lúc, Linh đứng nép vào cột, ôm chặt cái túi sách nhỏ trước ngực, thở không ra hơi.

Một người lính đứng cạnh. Không quen. Không tên. Chỉ là một khuôn mặt xám ngoét vì thiếu ngủ, mắt sâu hoắm, áo trận bết lại những vệt đen… không biết là bùn hay máu.

Anh rít một hơi thuốc, tay run. Rồi quay sang Linh:
“Cô… viết giùm tui được không?”

Linh giật mình, gật đầu.
Anh móc túi, đưa ra một mảnh giấy gói thuốc lá đã nhầu, cùng mẩu bút chì gãy.
“Cô ghi giùm… gửi má tui…”
“Dạ… anh nói đi…”
“Nguyễn quốc Phương …
Nhà trong Nam… xa lắm…”

Linh cúi xuống viết. Chữ run như người đang sốt.
Một khoảng im lặng nặng nề.
Rồi anh nói, giọng khàn, rất nhỏ:
“Lỡ… tui có mệnh hệ gì…
cô báo giùm má tui…
đừng để bả chờ…”

Linh nghẹn lại:
“Anh… anh sẽ về mà. Đừng nói rứa…”
Anh cười.
Một nụ cười… méo mó, như đã biết trước.
“Ở ngoài ni… ai mà chắc được ngày mai…”

Đúng lúc đó.
Tiếng còi xe GMC rú lên.
“PHƯƠNG ! LÊN XE!”

Anh giật mình, quay đi.
Rồi quay lại, nhìn Linh lần cuối.
“Cô… giữ giùm tui nghen…”
“Anh—!”

Chưa kịp gọi. Anh đã nhảy lên xe. Chiếc xe lao đi, mất hút trong màn mưa trắng xóa. Như chưa từng có ai đứng đó. Chỉ còn lại, một mảnh giấy ướt mềm… trong tay Linh.

Những ngày sau đó… Không có gì.
Không thư.
Không tin.
Không một dấu vết. Chỉ có một thứ tồn tại: Sự im lặng.
Một sự im lặng… bóp cổ người ta từng chút.

Một buổi chiều, Linh đi tìm đơn vị cũ của Phương.
Bên vệ đường, một người lính mù đang ngồi chờ xe tải thương. Hai mắt trắng dã, mặt đầy bụi đất.
Linh quỳ xuống:
“Anh ơi… anh có biết Phương không… cao cao… người trong Nam…”

Người lính im lặng. Rồi cười.
Tiếng cười khô như cành cây gãy.
“Cô hỏi thiệt hả?”
“…Dạ…”

Anh quay mặt về phía vô định:
“Cô biết sông Thạch Hãn không?”
“Dạ…”
“Mỗi ngày… mấy trăm mạng.
Có khi không còn nguyên người…”
Giọng anh ta gằn lại:
“Tên chi… rồi cũng thành bùn hết.”
Linh chết lặng.
Anh nói thêm, nhỏ lại:
“Đừng tìm nữa… tội mình…”

Năm 1975. Chiến tranh hết.
Người ta gọi là hòa bình.
Nhưng có những thứ… không bao giờ yên.

Linh lần theo địa chỉ trên mảnh giấy. Một căn nhà lá xiêu vẹo bên rừng.
Một bà cụ mù ngồi trên chõng tre.

Linh đứng trước cửa, cổ nghẹn lại:
“Dạ… cho con hỏi… đây có phải nhà anh Phương … Nguyễn quốc Phương không ạ?”

Bà cụ khựng lại.
“Cô… nói ai?”
“Phương … con của bác…”

Bà chống tay đứng dậy, lần từng bước tới. Bàn tay run run chạm lên mặt Linh.
“…Không phải nó…”
Giọng bà đặc giọng Nam, khàn đục:
“Con… là ai?”
“Dạ… con gặp anh ngoài Huế… năm 72…”

Im lặng. Rất lâu. Rồi bà hỏi, nhỏ xíu:
“…Nó chết rồi phải không con…?”

Linh không trả lời được.
Bà gật đầu, như đã biết từ lâu.
“Có người về nói… thấy nó vượt sông… rồi pháo kích dập xuống…”

Giọng bà bắt đầu vỡ:
“Chết… là chết sao con…
Có còn nguyên người không…?”
“…Dạ… con không biết…”

Bà khuỵu xuống.
Hai tay bấu chặt vào nhau.
“Trời ơi… vậy là… không còn gì hết hả con…?”
“Không cái áo…
Không cái quần…
Không cái xác…
Để má… chôn nó…”

Bà ngẩng lên, đôi mắt mù hướng về phía Linh:
“Lúc nó chết… nó có sợ không con…?
Nó có gọi má không…?”

Câu hỏi đó… như dao đâm thẳng vào tim.
“…Dạ… con không biết…”

Bà gật đầu.
Giọng tắt dần:
“Chắc nó sợ lắm…
Con nít mà… đi lính… biết gì đâu…”

Bàn tay bà siết tay Linh:
“Không ai nắm tay nó hết…”

Hơn hai mươi năm. Linh không bao giờ ra sông Thạch Hãn.
Người ta thả hoa.
Người ta thắp nhang. Còn cô… sợ. Với cô, dòng sông đó không phải nơi gặp lại.
Mà là…
một cái mồ khổng lồ.

Một đêm mưa. Mưa gõ lên mái tôn.
Con gái hỏi:
“Mạ… mạ lạnh hả?”

Linh lắc đầu. Rất lâu sau, bà hỏi:
“Con… người ta chết… có sợ không hè…?”
“…Chắc có, mạ…”

Linh nhắm mắt. Nước mắt chảy, không thành tiếng.
“Răng mạ… không nhớ nổi mặt người đó…
mà đau riết rứa…”

Ngày Linh chết. Trời nắng.
Không mưa.

Bà nắm tay con gái, thều thào:
“Đừng chôn mạ gần sông…”
“Dạ… sao rứa mạ…”
“…mạ lạnh…”
“…lạnh từ bữa đó… tới chừ…”

Sông Thạch Hãn… vẫn chảy.
Không nhớ tên ai.
Không trả lại ai.
Chỉ mang theo, những con người chưa kịp yêu,
chưa kịp sống,
chưa kịp nói một lời từ biệt…
…rồi nuốt xuống.

Nhận xét

Bài được quan tâm