Hành trình không ồn ào và niềm tin chưa tắt của mẹ Hồ Duy Hải

Hành trình không ồn ào
và niềm tin chưa tắt của mẹ Hồ Duy Hải
Hồ Thị Thu Thuỷ

Ngày 17/4/2026, giữa nhịp sống vội vã của Hà Nội, có một người phụ nữ lặng lẽ bước qua những cánh cổng cơ quan trung ương lòng đầy kiên định. Trên tay mẹ Loan nâng niu từng lá đơn như tia hy vọng cuối cùng của đời người. Bà trực tiếp nộp đơn yêu cầu xem xét và kháng nghị bản án tại phiên giám đốc thẩm – một cánh cửa pháp lý cuối cùng mà bà vẫn luôn tin rằng… chưa khép lại.
Cầm vỏn vẹn trong tay 4 triệu đồng cho chuyến tàu của sự hy vọng dài từ Miền nam ra Hà Nội. Ít ai biết rằng, phía sau chuyến đi ấy là cả một quá trình chắt chiu, gom góp từng đồng từ cuộc sống vốn đã nhiều thiếu thốn của người mẹ gần 20 năm đi tìm công lý cho con trai mình.
Chuyến đi của mẹ Nguyễn Thị Loan không ồn ào. Nó được đo bằng những chuyến tàu dài, những bữa cơm không dám ăn, những lá đơn viết đi viết lại, và cả những giọt nước mắt đã cạn khô theo năm tháng.
Trong đơn, mẹ Loan gửi gắm niềm tin vào sự đổi mới trong bộ máy lãnh đạo. Bà kỳ vọng rằng, những người có trách nhiệm hôm nay hãy dũng cảm nhìn lại vụ án với một góc nhìn khách quan, thận trọng và công tâm hơn. Để qua đó thắp sáng niềm tin của người dân vào 2 chữ công lý.
Và xin mọi người đừng quên, ở đâu đó trong dòng người tấp nập nơi thủ đô đầy nguy nga tráng lệ, vẫn có một người mẹ đang bước đi. Bà chậm rãi nhưng chưa bao giờ dừng lại – quyết mang theo niềm tin rằng, một ngày nào đó công lý sẽ gọi đúng tên con mình.




Nhận xét

Bài được quan tâm