Ngày Quê Hương - Chết Trong Lòng Người Sống

Ngày Quê Hương - Chết Trong Lòng Người Sống
Phạm Sơn Liêm
😢
Không có tiếng súng, chỉ có một dân tộc chết dần trong ký ức của chính mình!
Tôi không còn nhớ rõ ngày mình rời quê, chỉ nhớ… trời rất sáng.
Sáng đến mức mọi thứ trở nên giả tạo, như một vở kịch mà ai cũng biết kết cục, nhưng vẫn phải diễn cho hết vai.
Họ bảo:
“Chiến tranh chấm dứt rồi.”
Tôi đứng đó, tay vẫn còn mùi thuốc súng, mà lòng trống rỗng, như vừa đánh mất một thứ gì, chưa kịp gọi thành tên.
Tôi không khóc ngày đó. Người lính không khóc. Chúng tôi chỉ đứng, nhìn nhau, và hiểu rằng từ đây, sẽ không còn ai gọi nhau bằng cái tên cũ nữa.
Những cái tên từng vang giữa rừng sâu, giờ chỉ còn là tiếng vọng, trong đầu một kẻ sống sót.
Tôi đã đi qua những con đường, mang đầy dấu chân của mình, mà không nhận ra nổi. Quán cũ không còn, người quen không còn, cả cách người ta nhìn nhau, cũng không còn như trước.

Có những ánh mắt, không cần nói, mà vẫn đủ giết chết một đời người.
Tôi từng nghĩ, mất nước là mất đất.
Không!
Mất nước là khi bạn đứng trên chính quê hương mình, mà thấy mình là kẻ dư thừa.
Là khi bạn nói một câu, mà phải nhìn trước nhìn sau, như thể từng chữ đều có thể trở thành tội lỗi.
Là khi bạn nhớ về quá khứ, mà không dám kể cho con cháu nghe, vì sợ… chúng sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn, chúng sẽ không tin.
Đêm, tôi hay mơ. Không phải mơ thấy chiến thắng, cũng không mơ thấy hòa bình. Tôi mơ thấy những khuôn mặt, không còn nguyên vẹn, những đôi mắt mở to, nhìn tôi như hỏi:
“Tại sao mày còn sống?”
Tôi không có câu trả lời.
Tôi thức dậy, mồ hôi ướt như vừa đi qua một trận đánh, một trận đánh mà kẻ thù, là chính ký ức của mình.
Có người nói:
“Thôi, quên đi cho nhẹ lòng.”
Quên sao được?
Quên là phản bội, những người đã nằm xuống.
Nhưng nhớ… thì đau đến mức
không còn chỗ để thở.
Tôi đã thử sống như một người bình thường. Đi làm. Cười. Nói chuyện về thời tiết,
về tiền bạc, về những thứ không làm tim mình nhói lên.

Nhưng có những buổi chiều chỉ cần một mùi khói thoảng qua, một tiếng còi xa, hay một bản nhạc cũ vô tình vang lên, mọi thứ sụp đổ.
Tôi lại trở về, với cái ngày đó.
Cái ngày mà, một phần của tôi, bị chôn sống, mà không có mộ bia!
Giờ đây, tôi già rồi. Bạn bè tôi, phần lớn nằm lại đâu đó, trong một đất nước, không còn gọi tên họ nữa.
Còn tôi, mang theo họ, trong từng nhịp tim yếu dần.
Mỗi lần tim đập, là một lần gọi tên, những cái tên không ai trả lời.
Nếu một ngày, tôi chết ở xứ người, xin đừng hỏi tôi muốn chôn ở đâu. Vì nơi tôi muốn về, không còn tồn tại nữa. Chỉ có một điều này, tôi biết chắc:
Chúng tôi không thua trong trận chiến cuối cùng.
Chúng tôi thua, từ cái ngày không còn ai hiểu, chúng tôi đã chiến đấu vì điều gì.
Bạn đọc xong… nếu thấy nặng, thì cứ để đó.
Đừng cố quên.
Vì có những nỗi đau, không sinh ra để chữa lành, mà để nhắc rằng, đã từng có một quê hương, bị mất, ngay trong lòng, những người còn sống.

Nhận xét

Bài được quan tâm