Chuyện Phiếm : Chí Phèo và tuyệt học "khoái nịnh thần công"

Chuyện Phiếm
Chí Phèo và tuyệt học "khoái nịnh thần công"

Cụ Chịu Đòn

Ở cái làng Vũ Đại xứ Nam Tàu ấy, dân tình quanh năm đầu tắt mặt tối, riêng chỉ có một thứ phát triển mạnh hơn cả lúa nước… Ấy là NGHỀ NỊNH.
Mà đứng đầu làng lúc bấy giờ là cụ Bá.
Cụ Bá mới ngồi lên chiếc ghế tổng lý chưa bao lâu mà cả làng đã rần rần như mở hội.
Đứa biết làm thơ thì ngồi rung đùi ngâm:
- “Nhãn Lồng bay lên giữa trời Nam Tàu!”
Đứa biết kéo nhị thì vừa kéo vừa khóc:
- “Người giữ bình yên cho cả cái làng này!”
Còn mấy bà bán cháo lòng ngoài chợ thì thôi rồi… Sáng chưa mở hàng đã thi nhau kể công đức cụ Bá như kể tích thánh.
Nghe riết rồi con chó nhà Lão Hạc cũng thuộc luôn điệp khúc “Bác Toi”.
Hôm ấy Chí Phèo từ lò rượu đi ra.
Hắn say.
Say khướt.
Mắt đỏ như cua luộc.
Hắn xách chai rượu vừa đi vừa chửi:
- “ĐM! Đứa nào nịnh nữa tao xiên chết mẹ!”
Cả làng im thin thít. Không phải sợ Chí. Mà vì ai cũng đang bận… nịnh.
Ngoài đình làng, người ta treo cờ đỏ đèn xanh, dựng sân khấu hát hò om sòm.
Nghe đâu tận phủ Bà Đen còn dựng cả đại hí trường để ca tụng thân phụ cụ Bá.
Chí đứng nghe một lúc rồi gãi dái hỏi Thị Nở:
- “Ủa… giờ nịnh lan qua cả họ hàng luôn hả mày?”
Thị Nở đang ăn chuối nướng, nghe hỏi liền cười hềnh hệch:
- “Ôi giời… thời buổi này không nịnh thì lấy đéo gì sống?”
Chí nghe xong đứng chết lặng. Một giọt nước mắt cay cay chảy xuống.
Không phải vì xúc động. Mà vì rượu pha cồn công nghiệp.
Tối ấy Chí lại uống. Hắn vừa uống vừa suy nghĩ về cuộc đời.
Ngày xưa hắn tưởng chỉ cần đâm thuê chém mướn là đủ thành người xấu. Nhưng giờ hắn mới hiểu… So với đám nịnh thần trong làng, Chí vẫn còn quá lương thiện.
Ít ra Chí đâm người ta còn báo trước.
Còn bọn kia đâm bằng lời ngọt mật.
Nghe xong có khi người bị đâm còn tự đứng dậy cảm ơn.
Rồi một hôm cụ Bá tung ra tuyệt chiêu cuối cùng. Cụ lấy tên nhạc phụ đặt luôn cho con đường lớn giữa làng.
Tin vừa truyền ra, cả Vũ Đại choáng váng.
Bà cô của Thị Nở đang ăn bánh đúc thì nghẹn.
Lý Cường đang cạo đầu cũng cắt luôn vào tai.
Riêng Chí Phèo… Hắn im lặng rất lâu.
Rồi đột nhiên cầm chai rượu đập bốp xuống đất.
- “Mẹ kiếp!”
- “Tao tưởng tao lưu manh nhất cái làng này…”
- “Ai ngờ cụ Bá còn cao tay hơn!”
Nói rồi Chí ngửa mặt lên trời cười như điên.
Tiếng cười vang khắp Vũ Đại.
Nghe vừa đau đớn… Vừa bốc mùi mắm tôm.
Đêm đó Chí say quá nằm vật ra bờ chuối. Trong cơn mê hắn thấy một ông râu dài áo trắng hiện lên. Ông tự xưng là tổ sư môn phái Tâng Bốc.
Ông vuốt râu bảo:
- “Chí à… đâm thuê chém mướn chỉ là hạ sách. Muốn thành bá chủ thiên hạ… Phải luyện môn kungfu KHOÁI NỊNH THẦN CÔNG.”
Chí run run hỏi:
- “Môn này mạnh lắm hả tổ sư?”
Ông già cười khà khà:
- “Luyện đến tầng thứ nhất, được mời ăn cỗ.”
- “Tầng thứ ba, được lên huyện.”
- “Tầng thứ năm, được phát biểu trước dân.”
- “Còn tầng thứ chín… Thì nói gì thiên hạ cũng vỗ tay.”
Chí nghe xong bật dậy giữa đêm. Mồ hôi ướt đẫm. Hắn nhìn chai rượu dưới chân rồi thở dài:
- “Thôi bỏ mẹ rồi… Giang hồ này từ nay hết cứu nổi.”

Nhận xét

Bài được quan tâm