Hãy trả tự do cho Hồ Duy Hải!
- 18 năm ăn không ngon, nuốt không trôi, ngủ không yên.
- 18 năm với cảm giác có thể đó là ngày cuối cùng của đời mình.
- 18 năm chân tay bị xiềng xích.
- 18 năm giật mình bởi tiếng lách cách của ổ khóa cửa.
- 18 năm nhìn bầu trời qua song sắt.
- 18 năm chờ đợi một điều chưa biết sẽ đến lúc nào.
- 18 năm nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ gđ, người thân.
... và còn biết bao điều nữa trong 18 năm qua mà ta không thể tưởng tượng hết.
Đó không còn là một bản án.
Đó là sự bào mòn thể xác con người từng ngày.
Nếu người đó vô tội, thì 18 năm thanh xuân ấy ai trả lại?
Ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, án t.ử cũng là hình phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật. Người mang án t.ử là người có hành vi ph..ạm tội đặc biệt nguy hiểm đến mức xã hội không còn chấp nhận sự tồn tại của người đó trong đời sống cộng đồng & lập tức cần bị loại bỏ vĩnh viễn khỏi đời sống xã hội.
Nhưng, một bản án tử hình kéo dài suốt 18 năm mà vẫn chưa được thi hành án, thì vấn đề đặt ra không còn chỉ nằm ở người bị kết án mà vấn đề nằm ở chính hệ thống tư pháp.
Nếu bản án chưa thể thi hành suốt gần hai thập niên thì nhân dân có quyền đặt câu hỏi:
Là vì còn nghi ngờ?
Là vì có dấu hiệu oan sai?
Là vì tố tụng có vấn đề?
Hay vì bản án chưa thật sự đủ chắc chắn để tước đi sinh mạng một con người?
Nếu có dấu hiệu oan sai, phải xem xét lại đến cùng.
Nếu sai, phải sửa án.
Nếu oan, phải trả tự do.
Nếu xuất hiện tình tiết mới, phải điều tra làm rõ.
không có lý nào lại để số phận một con người bị treo lơ lửng bằng một bản án chưa được giải quyết dứt điểm, rồi sau 20 năm mới chuyển sang tù chung thân như một giải pháp tình thế.
Ngược lại, nếu bản án thật sự đúng người, đúng tội, chứng cứ đã được kiểm tra đầy đủ qua nhiều cấp xét xử và đủ căn cứ áp dụng hình phạt cao nhất, thì việc để thi hành án kéo dài đến 18 năm cũng là điều khó có thể chấp nhận.
Công lý bị trì hoãn quá lâu sẽ không còn là công lý trọn vẹn. Một con người, dù đã bị kết án, vẫn không thể bị đặt trong trạng thái dở sống dở chết suốt gần hai thập kỷ.
Đó không chỉ là sự dằn vặt đối với người bị kết án. Đó còn là sự đau đớn, day dứt đối với thân nhân, gia đình của người bị kết án và cả xã hội.
Mười tám năm không phải là một thủ tục. Mười tám năm là gần một phần ba đời người. Là tuổi trẻ bị bào mòn. Là tinh thần bị hủy hoại. Là những câu hỏi kéo dài không có hồi kết.
Một nền tư pháp văn minh không chỉ được đánh giá ở việc giữ hay bỏ án tử hình mà quan trọng hơn, nó được đánh giá ở cách Nhà nước sử dụng quyền sinh sát đối với con người: có đủ thận trọng hay không, có đủ trách nhiệm hay không, và có đủ khả năng ngăn chặn oan sai hay không.
Nhân đạo không chỉ là chuyển án tử hình thành tù chung thân sau 20 năm.
Nhân đạo trước hết là không thể để một con người bị treo trong trạng thái sống không ra sống, chết không ra chết suốt ngần ấy thời gian.
Nhân đạo là phải rà soát án tử hình thật chặt chẽ. Là chống oan sai đến cùng.
Là phát hiện sai phải sửa ngay, không chờ thêm hai thập kỷ.
Và nghiêm minh cũng không có nghĩa là kéo dài một bản án vô thời hạn trong trạng thái lửng lơ.
Nếu có tội, phải xử lý đúng pháp luật.
Nếu không có tội, phải minh oan.
Nếu còn nghi ngờ, phải tiếp tục làm rõ.
Nhưng không thể để một bản án tử hình treo lơ lửng suốt 18 năm rồi xem đó là điều bình thường trước bao sự căm phẫn của nhân dân trong suốt bao nhiêu năm qua
Khi công lý bị treo quá lâu, thứ bị tổn hại không chỉ là số phận của một con người mà còn là niềm tin của xã hội vào pháp luật.
Một nền tư pháp nghiêm minh không được phép mơ hồ với quyền sinh sát.
Bởi một khi pháp luật có quyền lấy đi mạng sống của một con người, thì pháp luật cũng phải có nghĩa vụ chắc chắn tuyệt đối, minh bạch tuyệt đối và trách nhiệm đến tận cùng.
Không thể để việc một con người bị treo lơ lửng giữa sự sống và cái chết suốt 18 năm dài ròng rã.
Vì sao một hệ thống pháp luật lại để một sinh mạng bị treo lơ lửng suốt 18 như vậy?
Bởi ngay cả khi một người phạm tội, họ vẫn là một con người.
18 năm không phải một thủ tục hành chính.
18 năm là một đời người bị nghiền nát trong đau đớn & im lặng.
18 năm là vết thương sâu hoắm trong tâm trí không bao giờ có thể xoá nhoà.
Lẽ phải phải đi cùng trách nhiệm.
Và công lý không thể là sự chờ đợi vô tận.
Hãy trả tự do cho Hồ Duy Hải!

Nhận xét
Đăng nhận xét