Hòn đảo "tử huyệt" của Iran: Đánh hay không, TT Trump đều khiến thế giới run rẩy

Hòn đảo "tử huyệt" của Iran: Đánh hay không,
TT Trump đều khiến thế giới run rẩy
Nguyễn Xuân Nghĩa

Một hòn đảo nhỏ giữa Vịnh Ba Tư, diện tích còn bé hơn nhiều quận nội thành ở Việt Nam, dân số chưa tới 8.000 người. Nhưng nếu hòn đảo đó bị phá hủy, gần như toàn bộ nền kinh tế Iran có thể tê liệt chỉ trong vài tuần.
Đó là đảo KHARG – nơi trung chuyển khoảng 94% lượng dầu xuất khẩu của Iran.
Sau hơn 3 tháng căng thẳng quân sự và phong tỏa kinh tế, điều đáng chú ý là Mỹ vẫn chưa phá hủy hạ tầng dầu mỏ ở đây. Không phải vì Washington không đủ khả năng, mà bởi đó có thể là “lá bài cuối cùng” của Tổng thống Donald Trump.
1. VÌ SAO KHARG QUAN TRỌNG ĐẾN MỨC SỐNG CÒN?
Iran là quốc gia phụ thuộc rất lớn vào dầu mỏ. Hàng chục tỷ USD doanh thu mỗi năm dùng để nuôi ngân sách nhà nước, quân đội và đặc biệt là lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo IRGC.
Vấn đề nằm ở địa lý.
Phần lớn bờ biển Iran quá nông, các siêu tàu chở dầu không thể cập cảng. Chỉ riêng khu vực quanh đảo KHARG có độ sâu tự nhiên đủ lớn để tiếp nhận các tàu VLCC – loại tàu chở dầu khổng lồ có thể mang tới 2 triệu thùng dầu mỗi chuyến.
Nói cách khác, Iran gần như chỉ có một “cánh cửa” để bán dầu ra thế giới.
Tehran từng cố xây các tuyến thay thế ở Vịnh Oman hay trên các đảo khác, nhưng công suất quá nhỏ, chi phí quá lớn và bị cấm vận khiến mọi kế hoạch đều dang dở.
Kết quả là toàn bộ nền kinh tế dầu mỏ Iran bị dồn vào một nút thắt duy nhất.
2. IRAQ ĐÃ TỪNG THỬ PHÁ KHARG – NHƯNG THẤT BẠI
Trong chiến tranh Iran – Iraq những năm 1980, Saddam Hussein từng tìm cách bóp nghẹt kinh tế Iran bằng cách đánh vào KHARG.
Đó là giai đoạn lịch sử gọi là “Tanker War” – chiến tranh tàu chở dầu.
Không quân Iraq liên tục tập kích, rải thủy lôi, tấn công tàu vận tải và cơ sở dầu khí. Nhưng Iran vẫn sống sót.
Lý do là Iraq khi đó không có đủ sức mạnh để phá hủy hoàn toàn hạ tầng dầu mỏ. Mỗi đợt tấn công chỉ khiến Iran gián đoạn tạm thời rồi lại phục hồi.
Bài học rút ra rất rõ: muốn đánh gục Iran, phải khiến KHARG không thể hoạt động trong thời gian dài, chứ không chỉ gây thiệt hại ngắn hạn.
Và đây chính là điều khiến tình hình năm 2026 trở nên nguy hiểm hơn nhiều.
3. MỸ CÓ THỂ PHÁ KHARG TRONG MỘT ĐÊM – NHƯNG TRUMP CHƯA LÀM
Theo nhiều đánh giá quân sự, Mỹ hiện đủ khả năng phá hủy toàn bộ hệ thống bơm dầu, kho chứa, cầu cảng và đường ống tại KHARG chỉ bằng một chiến dịch không kích chính xác.
Tuy nhiên, Washington vẫn chưa ra tay.
Thay vào đó, Mỹ chọn cách phong tỏa hải quân.
Tàu dầu không thể cập cảng. Dầu không bán được. Kho chứa dần đầy lên. Iran buộc phải giảm sản lượng khai thác dù chưa có quả bom nào đánh vào cơ sở dầu khí.
Đây là chiến tranh kinh tế đúng nghĩa.
Không cần phá hủy, chỉ cần siết nghẹt dòng tiền.
Theo nhiều báo cáo, Iran đang mất khoảng 170 triệu USD mỗi ngày vì xuất khẩu đình trệ. Chỉ trong chưa đầy một tháng, con số thất thu đã lên tới gần 5 tỷ USD.
4. VÌ SAO TT TRUMP CHƯA ĐÁNH “NƯỚC CỜ CUỐI”?
Có 4 lý do rất lớn.
Thứ nhất, KHARG hiện vẫn là đòn bẩy đàm phán.
Nếu Mỹ phá hủy hoàn toàn hạ tầng dầu mỏ Iran, Tehran sẽ rơi vào trạng thái “không còn gì để mất”. Khi đó, khả năng đàm phán gần như biến mất.
TT Trump hiểu rằng đôi khi mối đe dọa chưa thực hiện còn đáng sợ hơn hành động đã xảy ra.
Thứ hai, giá dầu.
Nếu KHARG bị phá hủy, giá dầu thế giới có thể tăng vọt lên 130–150 USD/thùng. Giá xăng tại Mỹ sẽ leo thang đúng thời điểm nhạy cảm trước bầu cử giữa kỳ.
Đó là rủi ro chính trị cực lớn với Nhà Trắng.
Thứ ba, phong tỏa đang hiệu quả hơn bom đạn.
Iran đang bị nghẹt dòng tiền mà Mỹ chưa cần phá hủy hạ tầng. Đây là cách gây áp lực ít tốn kém và ít gây sốc cho thị trường năng lượng toàn cầu hơn.
Thứ tư, yếu tố Trung Quốc.
Bắc Kinh từ lâu là khách hàng dầu mỏ quan trọng của Iran. Nhưng nếu Trung Quốc chuyển sang mua dầu Mỹ và các nguồn khác, Tehran sẽ mất đầu ra cuối cùng.
Khi đó, Iran không chỉ bị phong tỏa mà còn mất luôn khách mua dầu.
5. BA KỊCH BẢN CÓ THỂ XẢY RA
Kịch bản thứ nhất: Đàm phán thành công.
Iran chấp nhận nhượng bộ thêm về chương trình hạt nhân. Mỹ nới lỏng cấm vận từng phần. Eo biển Hormuz được tái mở và giá dầu hạ nhiệt.
Đây là kịch bản ít gây biến động nhất cho kinh tế toàn cầu.
Kịch bản thứ hai: Mỹ phá hủy KHARG.
Nếu đàm phán tiếp tục bế tắc, TT Trump có thể ra lệnh không kích trực tiếp vào hạ tầng dầu mỏ Iran.
Hệ quả sẽ rất nghiêm trọng: giá dầu tăng sốc, lạm phát toàn cầu leo thang và nguy cơ suy thoái kinh tế xuất hiện.
Nhưng đổi lại, Iran sẽ mất nguồn sống quan trọng nhất.
Kịch bản thứ ba: Iran phản công vượt “lằn ranh đỏ”.
Nếu IRGC tấn công UAE hoặc Saudi Arabia ở mức độ lớn, Mỹ có thể lập tức leo thang quân sự mà không cần thêm lý do chính trị.
Khi đó, KHARG gần như chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên.
6. THẾ GIỚI – VÀ CẢ VIỆT NAM – ĐỀU KHÔNG ĐỨNG NGOÀI CUỘC
Khủng hoảng này không chỉ là câu chuyện Trung Đông.
Eo biển Hormuz là tuyến vận chuyển năng lượng sống còn của thế giới. Nếu khu vực này hỗn loạn, giá dầu, khí LNG, chi phí vận tải và giá lương thực toàn cầu đều sẽ bị tác động mạnh.
Việt Nam nhập khẩu lượng lớn xăng dầu và đang phát triển nhiều dự án điện khí LNG. Vì vậy, bất kỳ cú sốc năng lượng nào ở Vịnh Ba Tư cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới giá xăng, chi phí logistics và túi tiền người dân trong nước.
Cuộc chơi lúc này không còn đơn thuần là chiến tranh quân sự.
Đó là cuộc chiến về năng lượng, tài chính và sức chịu đựng kinh tế.
Và ở trung tâm của bàn cờ ấy là một hòn đảo nhỏ mang tên KHARG.
Câu hỏi lớn nhất lúc này là:
Iran sẽ nhượng bộ trước khi “lá bài cuối cùng” được tung ra… hay Mỹ sẽ buộc phải ra tay?
Theo quý vị, kịch bản nào có khả năng xảy ra cao nhất?

Nhận xét

Bài được quan tâm