Tiếng Việt Trong Sáng : Suy nghĩ cá nhân về nguyên nhân của sự suy thoái tiếng Việt hiện tại

Tiếng Việt Trong Sáng
Suy nghĩ cá nhân về nguyên nhân của
sự suy thoái tiếng Việt hiện tại
Lê Ngọc Túy Hương
Lời tựa
Sau năm mươi mốt năm cs xâm chiếm Việt Nam Cộng Hòa, quốc ngữ Việt Nam càng ngày càng suy thoái trầm trọng. Chữ viết sai chánh tả, mất ý nghĩa nguyên thủy, ghép nối “râu ông này cắm cằm bà kia”. Văn phong luộm thuộm, rối rắm, lạc mất văn phạm căn bản.
Đúng là “cái học ngày nay đã hỏng rồi”. (Trần Tế Xương, “Cái học nhà Nho”)
Tôi chắc chắn rằng, bất kỳ người Quốc Gia chân chính nào cũng sẽ rất đau lòng như tôi, khi nghĩ đến thảm trạng của tiếng Việt hiện tại. Chúng ta thật sự không còn thấy khôi hài như thuở ban đầu nữa mà thấy thật đau, đau vô cùng vì tiếng mẹ đẻ trong tay bọn cs trở thành một ngôn ngữ đắp vá, ngu ngơ, mất đi sự thâm thúy diệu kỳ mà chúng ta đã từng học.
Lược lại những trang sử Việt Nam vào thập niên 50 tôi nghiệm ra phần nào nguyên nhân dẫn đến tình trạng tồi tệ của tiếng Việt ngày hôm nay.
Trong bài viết, các dữ kiện lịch sử chỉ được đề cập sơ lược vì không là mục đích chính của bài viết.
Tôi xin lắng nghe ý kiến xây dựng của chư vị trưởng bối và bạn hữu khắp nơi để bổ túc sự suy nghĩ khiếm khuyết của mình.
Trân trọng,
Lê Ngọc Túy Hương
Vào vấn đề
Trong suốt thời gian Việt Nam bị Pháp đô hộ, trên toàn lãnh thổ, lúc nào cũng có người Việt Nam yêu nước thuộc mọi thành phần, mọi khuynh hướng chính trị hăng hái tham gia các phong trào kháng chiến chống Pháp, mưu cầu dành lại nền độc lập tự chủ cho đất nước và dân tộc.
Sau khi cuộc chiến chống Pháp thành công, hcm đã ló dài cái đuôi cs, lật lọng biến cuộc kháng chiến chống thuộc địa thành cuộc cách mạng vô sản nhằm mục đích thành lập “thiên đường cs Việt Nam”, muốn biến Việt Nam thành chư hầu của Nga cộng và Tàu cộng. (sic)
Hiệp định Genève ra đời ngày 20.7.1954, chia đôi Việt Nam tại vĩ tuyến 17: miền Bắc theo chế độ cs và miền Nam theo chế độ Tự Do.
Dân quân miền Bắc nào sáng mắt, không chấp nhận hcm, kịp thời thuận lợi cùng người thân xuôi Nam tìm tự do. Cũng có một số người không may mắn, dù nhận ra dã tâm của hcm nhưng bị kẹt lại, đành buông tay chấp nhận sống với loài quỷ đỏ.
Khối người chấp nhận chế độ cs, vui vẻ ở lại, đa phần là giai cấp công nông, là thành phần mù quáng đi theo hcm làm “cách mạng vô sản”. Đại đa số có lẽ chưa một lần được đến trường, không có cơ hội học rộng hiểu nhiều. Có thể nói như người xưa là “chữ nghĩa của họ viết không đầy cái lá mít”!
Cs đã dễ dàng lợi dụng hoàn cảnh sống khó khăn và khả năng hiểu biết hạn hẹp của họ để tuyên truyền, dụ dỗ họ chiến đấu, hy sinh cho lý thuyết cs, nhắm mắt đi theo cái bánh vẽ của hcm: “xóa bỏ giai cấp thống trị và san bằng bất công của xã hội phong kiến / tư bản; lấy của người giàu, chia cho người nghèo,” (sic).
Đợt Di Cư 1954 đã “bỏ ngỏ” miền Bắc. Hầu hết những người con trí thức ưu tú, những tinh hoa văn hóa nghệ thuật của Hà Nội nói riêng và đất Bắc nói chung đã xuôi Nam tìm Tự Do. Dân cách mạng dốt đặc cán mai từ làng xẻo, cao nguyên xa xôi, đã nhân cơ hội này tràn vô tiến chiếm số nhà cửa vắng chủ này, sinh sống lập nghiệp tại các thành phố. Ngôn ngữ sinh hoạt hàng ngày của họ là thứ tiếng Việt từng sử dụng nơi quê nhà, mang đặc thù mộc mạc, giản dị, thậm chí đậm nét địa phương.
Theo tôi, đây là mốc thời gian mà “tiếng Việt mới” đã được hình thành, là tiếng Việt được cân đo đong đếm theo sở học bằng cái lá mít của giai cấp công nông tiên tiến làm “cách mạng vô sản”.
Thêm vào đó, cs bắc việt luôn chủ trương “hồng trước chuyên sau”. Thay vì nâng cao dân trí thì lại chủ trương lấy lý thuyết và tư tưởng “Các Mát Lê Nin”, “ hcm” gối đầu giường làm lẽ sống.
Ôi thôi cái sở học vốn đã chỉ bằng cái lá mít, giờ co rút lại còn bằng hột mè.
Cs xếp loại thành phần trí thức vào “giai cấp tiểu tư sản”, là giai cấp cần thiết tẩy não, thậm chí thẳng tay thủ tiêu nếu “ngoan cố, phản động”. Bằng chứng là qua cuộc “Cách Mạng Văn Hóa” và sự thanh trừng phong trào “Nhân Văn Giai Phẩm” của cs bắc việt vào thập niên 50 đã tiêu hủy tinh hoa của 4000 năm văn hiến Việt Nam tận gốc rễ.
Tại miền Nam, hai mươi năm sau, sau ngày 30.4.1975, chiến dịch “bài trừ văn hóa đồi trụy”, đốt bỏ sách vở của nền văn hoá giáo dục Việt Nam Cộng Hòa của cs đã làm cho kho tàng văn hoá chữ nghĩa Quốc Ngữ kiệt quệ. Tất cả tài liệu văn học nghệ thuật quý báu biến thành tro bụi. Mọi sự tra cứu để nâng cao kiến thức trở thành vô vọng. Những ai lén lút oa trữ nếu bị phát giác sẽ mang tội “phản động, chống phá cách mạng”.
Cs còn bịt miệng, bẻ gãy ngòi bút qua chiến dịch giam cầm thủ tiêu những nhà văn Việt Nam Cộng Hòa mà chúng gọi là “biệt kích cầm bút”.
Đây đúng là những chiêu trò giúp “tiếng Việt cs” thêm cơ hội bành trướng. Bọn khỉ trường sơn đã đem tiếng Việt dị hợm theo chúng vào Nam khi chúng ồ ạt tràn vào miền Nam mầu mỡ kiếm sống.
Người miền Nam đã “dễ dãi chấp nhận” viết và nói theo cs miền Bắc không cần suy nghĩ . Sự a dua tiếp tay giống như sự lây lan bệnh truyền nhiễm: một người nói, dăm người nói theo; truyền thông nói; báo chí, sách vở viết… Đến một lúc nào đó tràn lan ra cả xứ, người người cùng nhau nói: “cái sai trở thành cái đúng”.(Illusory Truth Effect).
Các thế hệ sinh sau 4/1975 ngay từ lúc học vỡ lòng đã được rèn luyện theo chính sách “10 năm trồng người” của bác và đảng, ê a theo tiếng Việt sai bét mà tưởng là đúng, rồi cứ thế mà tiếp nối truyền thừa cho các thế hệ sau. Số người trẻ chịu tìm hiểu tinh hoa tiếng Việt để sử dụng đúng cách chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Phần đông họ chạy theo thời thế , “tự mãn” là “người chiến thắng”, thẳng tay nhục mạ, bác bỏ tất cả những gì thuộc về Việt Nam Cộng Hòa.
Khi tinh thần cầu tiến, phục thiện không có thì không mong gì có sự thăng hoa, tiến bộ. Mọi việc chẳng những bị trì trệ, bế tắc mà còn rơi xuống vực thẳm nhanh chóng.
Nhưng đau lòng nhất là những người Việt ít nhiều đã từng hấp thụ nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa, đã từng mang căn cước tị nạn, chối bỏ, trốn chạy cs, nay sống ở hải ngoại mà vẫn thản nhiên tiếp nhận và sử dụng cái ngôn ngữ quái thai này.
Kết luận
Tôi xin phép nói rằng :
“NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TỪNG HẤP THỤ NỀN GIÁO DỤC VIỆT NAM CỘNG HÒA MÀ NAY BẮT CHƯỚC ĐÁM cs ĐỂ NÓI VÀ VIẾT TIẾNG VIỆT THỔ TẢ CỦA cs TỨC LÀ QUÝ VỊ ĐANG TỪ CHỐI KHÔNG LÀM NGƯỜI MÀ XUỐNG LÀM KHỈ, NÓI TIẾNG MAN DI MỌI RỢ”.
Tôi xin tha thiết kêu gọi tất cả người Việt Nam đã từng cắp sách đến trường trước 30.4.1975 hãy luôn luôn trau giồi, giữ gìn tiếng Việt trong sáng. Quyết tâm không nói, không viết chữ Việt tối tăm, man di mọi rợ của đám vc thổ tả rừng rú.
XIN HÃY KIÊN QUYẾT HÃNH DIỆN LÀM NGƯỜI VIỆT NAM VỚI 4000 NĂM VĂN HIẾN, hãy từ chối làm bà con dòng họ với lũ khỉ trường sơn.
CHỌN LÀM NGƯỜI HAY LÀM KHỈ , ĐÓ LÀ CHỌN LỰA CỦA CHÍNH QUÝ VỊ.
Mong lắm thay.
(25.5.2026)
Chú thích: với chủ ý, một số danh từ riêng phá lệ viết thường hoặc viết tắt.

Nhận xét

Bài được quan tâm