Biển Đông: Tô Lâm đã ký 32 văn kiện gì với Trung Quốc ?
Chỉ trong một chuyến công du ngắn ngày tới Bắc Kinh tháng 4/2026, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã chứng kiến ký kết tới 32 văn kiện hợp tác với Trung Quốc. Số lượng nghe hoành tráng, như một “mốc son lịch sử”.
Nhưng nội dung thì bí mật như tài liệu mật cấp cao. Người dân Việt Nam chỉ được biết chung chung là “thành quả hợp tác toàn diện”, “gắn kết chiến lược tầm cao mới” – những cụm từ sáo rỗng đã nghe đến phát ngấy.
Đáng chú ý hơn, ngay trong bối cảnh chuyến thăm, Trung Quốc tiếp tục đẩy mạnh hoạt động bồi đắp quy mô lớn tại Đá Hải Sâm (Antelope Reef) thuộc quần đảo Hoàng Sa.
Các hình ảnh vệ tinh cho thấy họ đã bồi đắp hàng trăm hecta chỉ trong thời gian gần đây, biến bãi đá ngầm thành đảo nhân tạo với tiềm năng trở thành căn cứ lớn. Thời gian trùng hợp đến mức khiến nhiều người đặt dấu hỏi.
Vấn đề cốt lõi: Minh bạch
32 văn kiện trải rộng từ hợp tác Đảng, công an, tư pháp, kinh tế, đường sắt, nông sản, chuỗi cung ứng, khoa học công nghệ, đến truyền thông và địa phương.
Phần lớn chỉ được công bố tên gọi, không có toàn văn, không có tóm tắt chi tiết có giá trị ràng buộc. Ngoại trừ Tuyên bố chung, gần như không gì được đưa ra để nhân dân và Quốc hội giám sát.
Trong khi đó, trên Biển Đông, hành động thực địa của Trung Quốc vẫn tiếp diễn: nạo vét, bồi đắp, mở rộng hiện diện. Phía Việt Nam thường phản ứng bằng những tuyên bố “quan ngại sâu sắc”, “kiên quyết bảo vệ chủ quyền theo luật quốc tế” – ngôn ngữ ngoại giao quen thuộc đến mức nhiều người coi là hình thức.
Câu hỏi chính đáng mà dư luận đặt ra là: Liệu trong 32 văn kiện ấy có những cam kết nào ảnh hưởng đến lập trường của Việt Nam trên Biển Đông không? Có thỏa thuận ngầm nào về “quản lý bất đồng”, “hợp tác phát triển”, hay “giữ ổn định” khiến phản ứng của ta trở nên thận trọng hơn?
Hợp tác hay đánh đổi?
Hợp tác kinh tế với Trung Quốc là nhu cầu thực tế. Việt Nam cần vốn, công nghệ, thị trường. Đường sắt, chuỗi cung ứng, AI… đều có thể mang lại lợi ích nếu đàm phán khéo. Nhưng chủ quyền lãnh thổ, đặc biệt ở Biển Đông, là “lằn ranh đỏ” không thể thỏa hiệp.
Khi số lượng văn kiện nhiều mà độ minh bạch thấp, khi xây dựng đảo nhân tạo của bên kia vẫn tăng tốc, thì lòng tin của người dân bị bào mòn. Dân không chống hợp tác, nhưng phản đối hợp tác mù quáng hoặc đánh đổi lợi ích dài hạn của dân tộc lấy sự “ổn định” ngắn hạn cho ghế quyền lực.
32 văn kiện nghe rất đẹp trên báo chí. Nhưng nếu biển đảo tiếp tục bị xâm phạm mà ta chỉ biết “hợp tác toàn diện” và im lặng tương đối, thì rất khó thuyết phục người dân rằng chúng ta không đang hy sinh cái gì đó quá đáng giá.
Câu hỏi đơn giản vẫn còn đó, và cần câu trả lời rõ ràng:
Ông Tô Lâm và đoàn đại biểu đã ký những cam kết cụ thể nào trong 32 văn kiện kia? Nội dung liên quan đến Biển Đông ra sao? Nhân dân Việt Nam – những người trực tiếp chịu hậu quả nếu chủ quyền bị xói mòn – có quyền được biết.
Minh bạch không phải là yếu đuối. Đó là nền tảng của lòng tin và sức mạnh dân tộc. Im lặng hay vòng vo sẽ chỉ làm tăng nghi ngờ và làm suy yếu chính vị thế đàm phán sau này.






Nhận xét
Đăng nhận xét