Người Con Gái Lai Mỹ Và Giấc Mơ Có Cha
Sài Gòn năm 1978.
Con hẻm nhỏ sau chợ Bàn Cờ chiều nào cũng đầy tiếng rao hàng và tiếng trẻ con chơi đùa. Nhưng cứ mỗi lần con bé Thuỳ Linh bước ra đầu hẻm, những tiếng cười kia lại đổi thành tiếng thì thầm.
- “Con lai Mỹ đó…”
- “Nhìn tóc vàng mắt xanh kìa…”
- “Mẹ nó hồi xưa chắc theo lính Mỹ…”
Con bé mới tám tuổi, không hiểu hết chữ “lai Mỹ” nghĩa là gì. Nó chỉ biết mỗi lần nghe người ta nói vậy, mẹ nó lại cúi đầu thật thấp.
Thuỳ Linh có đôi mắt màu nâu nhạt, sống mũi cao và mái tóc hoe vàng khác hẳn lũ trẻ quanh xóm. Trong lớp học, cô giáo ít khi gọi nó lên bảng. Có lần đang giờ ra chơi, một thằng bé giật tóc nó rồi cười lớn:
- “Ê tụi bây, tóc nó không giống người Việt!”
Cả đám phá lên cười.
Thuỳ Linh ôm đầu chạy về nhà, vừa khóc vừa hỏi mẹ:
- “Má ơi… con có phải người Việt Nam không?”
Người mẹ đang vá áo bỗng khựng tay. Bà nhìn con rất lâu rồi ôm nó vào lòng.
- “Con là con của má… vậy là đủ.”
- “Ba con đâu hả má?”
Câu hỏi ấy làm căn phòng im bặt.
Ngoài trời mưa lất phất. Tiếng radio nhà bên cạnh đang phát một bản nhạc cũ.
Mẹ nó quay mặt đi, giọng nghẹn lại:
- “Ba con là người Mỹ… lúc chiến tranh hết, ông ấy bị đưa về nước…”
- “Ông có thương con không?”
Bà cắn môi, nước mắt rơi xuống bàn tay gầy guộc.
- “Nếu không thương… ông đã không đặt tên con là Linh. Ông nói… because you are his little angel…”
Từ ngày đó, Thuỳ Linh bắt đầu giữ một chiếc hộp nhỏ dưới gầm giường. Trong đó chỉ có ba thứ:
Một tấm hình cũ đã úa màu…
Một chiếc bật lửa khắc chữ “Michael”…
Và một vỏ ốc biển người đàn ông Mỹ từng cho mẹ nó.
Năm mười ba tuổi, Thuỳ Linh bị đuổi khỏi một chỗ bán hàng ngoài chợ.
- “Ở đây không thuê con lai!”
Nó đứng chết lặng giữa trưa nắng. Người đàn bà bán cá còn buông thêm:
- “Tụi bây là dấu tích chiến tranh…”
Tối đó, nó thấy mẹ ngồi ngoài hiên khóc một mình.
Thuỳ Linh bước tới:
- “Má… nếu hồi đó má không gặp ba con thì chắc má đỡ khổ hơn…”
Người mẹ quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe.
- “Không! Chưa bao giờ má hối hận vì sinh con!”
Bà ôm mặt nó.
- “Người ta có thể khinh má… nhưng má chưa từng thấy xấu hổ vì con.”
Đêm ấy, Thuỳ Linh khóc rất lâu.
Nó tự hứa:
“Một ngày nào đó… mình sẽ tìm được ba.”
Năm 1992, hai mẹ con được sang Mỹ theo diện con Lai.
Máy bay vừa đáp xuống Los Angeles, Thuỳ Linh áp mặt vào cửa kính nhìn những dãy đèn sáng vô tận.
Nước Mỹ rộng lớn thật.
Nhưng nó không thấy ba đâu cả.
Những năm đầu nơi đất khách vô cùng cực nhọc.
Ban ngày mẹ đi may hãng.
Ban đêm Thuỳ Linh lau bàn trong quán ăn.
Có hôm khách say rượu nhìn nó rồi hỏi:
- “Cô là người Mỹ hay Á châu?”
Nó cười buồn:
- “Tôi cũng không biết nữa…”
Nhưng rồi thời gian trôi đi.
Thuỳ Linh học lại, làm y tá, mua được căn nhà nhỏ ở San Jose. Người ngoài nhìn vào tưởng đời cô đã trọn vẹn.
Chỉ có một điều chưa bao giờ đầy:
Ngày Father’s Day.
Mỗi năm tới tháng Sáu, siêu thị treo đầy bảng:
“Happy Father’s Day.”
Người ta mua cà vạt, mua bánh, mua thiệp cho cha.
Còn cô đứng lặng trước quầy thiệp hàng giờ rồi lại bỏ đi.
Có lần đồng nghiệp hỏi:
- “Linh, cô không mua quà cho bố à?”
Cô chỉ cười:
- “Tôi chưa từng gặp ông…”
Một đêm mùa hè, mẹ cô trở bệnh nặng.
Trước khi vào phòng cấp cứu, bà nắm tay con gái:
- “Nếu má không còn… con phải tìm ba.”
Thuỳ Linh bật khóc:
- “Con tìm mấy chục năm rồi má…”
Bà run run lấy từ chiếc túi cũ ra một mảnh giấy đã nhàu nát.
Trên đó là dòng chữ:
“Michael Anderson – Texas.”
- “Hồi đó… ông ấy viết cho má…”
- “Sao má giữ tới giờ?”
Người mẹ cười yếu ớt:
- “Vì má biết… có ngày con cần.”
Suốt gần một năm, Thuỳ Linh lần theo từng manh mối.
Bao nhiêu Michael Anderson.
Bao nhiêu cuộc gọi vô vọng.
Có lúc cô muốn bỏ cuộc.
Cho đến một buổi chiều gần Father’s Day, một người đàn ông già gọi lại cho cô.
Giọng run run ở đầu dây bên kia:
- “You are… Linh?”
Tim cô như ngừng đập.
- “Yes…”
Đầu dây im lặng rất lâu.
Rồi người đàn ông bật khóc.
- “Oh my God… my daughter…”
Thuỳ Linh ngồi thụp xuống sàn nhà.
Bao nhiêu năm tủi thân…
Bao nhiêu năm bị gọi là “con lai”…
Bao nhiêu đêm nhìn người ta có cha…
Tất cả vỡ oà thành nước mắt.
Ngày Father’s Day năm đó, cô lái xe đến một viện dưỡng lão ở Texas.
Người đàn ông tóc bạc ngồi xe lăn ngoài sân.
Ông gầy yếu, đôi mắt xanh đã mờ đi theo tuổi tác.
Nhưng khi nhìn thấy Thuỳ Linh, ông bật đứng dậy không nổi, chỉ run rẩy đưa tay ra.
- “Linh…?”
Cô bước tới chậm chậm.
Hai cha con nhìn nhau như soi lại cả cuộc đời đã mất.
Ông nghẹn ngào:
- “I searched for you… for years…”
Thuỳ Linh quỳ xuống ôm lấy ông.
- “Con cũng vậy…”
Người đàn ông bật khóc như một đứa trẻ.
- “I am sorry… I am so sorry…”
Thuỳ Linh lắc đầu, nước mắt chảy dài.
- “Con từng giận ba… rất giận…”
Ông cúi đầu:
- “Ba đáng bị như vậy…”
Cô lấy từ túi xách ra chiếc bật lửa cũ khắc chữ Michael.
Đôi tay già nua của ông run bần bật.
- “Trời ơi… em ấy còn giữ…”
- “Má giữ cho đến ngày trao lại cho con.”
Ông ôm mặt khóc nức nở.
Một lúc lâu sau, Thuỳ Linh lấy trong túi ra một tấm thiệp nhỏ.
Tấm thiệp đầu tiên trong đời cô mua cho cha.
Ông mở ra.
Bên trong chỉ có một dòng chữ viết bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh:
“Con đã chờ ngày này gần cả cuộc đời…
Happy Father’s Day, Dad.”
Người đàn ông không nói được nữa.
Ông chỉ ôm chặt con gái vào lòng như sợ buông ra sẽ mất thêm lần nữa.
Ngoài sân viện dưỡng lão, nắng chiều nước Mỹ rơi vàng trên vai hai cha con muộn màng gặp lại.
Và lần đầu tiên trong đời…
Con bé lai Mỹ năm nào không còn cảm thấy mình bị bỏ quên giữa hai quê hương nữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét