Tự Do - Giữa Đêm Biển Đen

Tự Do - Giữa Đêm Biển Đen

Phạm Sơn Liêm

(Theo lời Bich Phuong kể)
Biển đêm đen đặc như mực đổ.
Con tàu gỗ nhỏ chở Bích Phượng cùng sáu chị em chòng chành giữa sóng lớn. Mỗi lần con tàu nghiêng qua một bên, ai nấy đều tưởng nó sắp vỡ tan giữa biển. Gió rít từng cơn lạnh buốt, quất vào mặt đau rát. Mùi dầu máy, mùi cá ươn, mùi nước biển và mùi sợ hãi quyện lại thành thứ không ai có thể quên suốt đời.
Bích Phượng ngồi bó gối trong góc tàu, hai tay ôm chặt chiếc túi nhỏ đựng vài bộ đồ và tấm hình gia đình.
Chị Hai ngồi sát bên, khẽ hỏi:
- Phượng… em có sao không?
Phượng gượng cười, nhưng môi run lập cập:
- Em không sao… chỉ thấy tim đập mạnh quá…
Tiếng trẻ con khóc ré lên ở cuối tàu. Một bà mẹ ôm con dỗ dành:
- Ngoan đi con… sắp tới bến rồi… sắp được sống rồi…
Nhưng ai cũng biết, chưa ai chắc mình có sống nổi tới sáng hay không.
Một người đàn ông ngồi gần cabin máy khàn giọng nói nhỏ:
- Chỉ cần qua được vùng này… tới hải phận quốc tế… là có hy vọng.
Mọi người im lặng. Không ai dám nói lớn. Chỉ nghe tiếng sóng đập vào mạn tàu và tiếng máy nổ phành phạch yếu ớt như muốn tắt bất cứ lúc nào.

Rồi bất ngờ…
Từ phía sau vang lên tiếng động cơ khác.
Lúc đầu còn xa.
Sau gần hơn.
Rồi gần đến mức nghe rõ tiếng gầm hung dữ giữa đêm.
Một luồng đèn pha quét ngang mặt biển, chiếu thẳng vào con tàu nhỏ.
Có người hét thất thanh:
- Hải tặc! Hải tặc Thái Lan!
Tiếng la làm cả tàu náo loạn.
Đàn bà ôm nhau khóc.
Trẻ con gào thét.
Có người sợ quá ngồi sụp xuống, miệng lâm râm cầu nguyện.
Chị Ba bật khóc, lần chuỗi Mân Côi:
- Lạy Chúa… lạy Đức Mẹ… cứu chúng con…
Ở góc khác, một bà cụ chắp tay run run:
- Nam mô A Di Đà Phật… xin cứu độ…

Con tàu hải tặc lao tới như con thú dữ săn mồi. Tiếng cười hô hố của đàn ông vọng qua mặt biển khiến ai nghe cũng nổi da gà. Có tiếng kim loại va vào nhau chan chát. Có cả tiếng súng đập lên lan can.
Chị Tư mặt trắng bệch, ghì chặt tay Phượng:
- Nếu tụi nó lên tàu… đàn bà con gái mình coi như hết đời…
Bích Phượng cứng người.
Cô nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Đầu óc trống rỗng. Cô chỉ biết ôm chặt chị mình mà run.
Trong khoảnh khắc đó, Phượng nghĩ tới mẹ ở quê.
Nghĩ tới căn nhà nhỏ.
Nghĩ tới những người đã bán hết vàng, bán hết đời mình để đổi lấy chuyến đi này.
Chỉ vì hai chữ: Tự Do.

Con tàu hải tặc càng lúc càng gần.
Người trên tàu bắt đầu khóc nức nở.
Có người quỳ xuống sàn tàu cầu xin.
Có người chuẩn bị nhảy xuống biển nếu bị bắt.
Và đúng lúc tuyệt vọng nhất…
Từ phía xa xuất hiện một ánh đèn thật lớn.
Một con tàu hàng quốc tế đang đi ngang.
Ánh đèn của nó sáng rực cả một khoảng biển đêm.
Người lái tàu vượt biên đứng bật dậy, hét đến khản giọng:
- Tàu lớn! Họ thấy mình rồi! Họ thấy mình rồi!
Đám hải tặc chần chừ.
Chiếc tàu lớn càng lúc càng tiến gần hơn. Có lẽ sợ bị phát hiện, bọn cướp quay đầu bỏ đi.
Tiếng máy tàu của chúng nhỏ dần…
Rồi mất hút trong đêm.
Con tàu vượt biên vẫn chao đảo giữa sóng, nhưng lúc đó ai cũng biết mình vừa thoát chết.
Cả tàu òa khóc.
Có người úp mặt xuống sàn tàu mà khóc như chưa từng được khóc.
Có người ôm con mà run.
Có người vừa khóc vừa cười.
- Ơn Chúa…
- Phật độ rồi…
- Mình sống rồi… trời ơi… mình còn sống…
Bích Phượng ngồi sụp xuống, nước mắt chảy dài.
Cô nghẹn ngào nói với chị Hai:
- Nếu không có phép lạ… chắc tụi mình bị bắt hết rồi…
Chị Hai ôm em gái vào lòng, giọng nghẹn đặc:
- Ráng sống nghe Phượng… phải sống tới bờ… để bao nhiêu mạng người chết ngoài biển này không thành vô nghĩa…

Nhiều năm sau…
Ở xứ người, mỗi lần nhớ lại đêm biển năm đó, Bích Phượng vẫn còn rùng mình.
Cô nói:
- Bây giờ có cho tôi năm triệu đô… tôi cũng không dám bước xuống ghe nữa…
Những âm thanh năm xưa vẫn còn nguyên trong ký ức:
tiếng sóng đêm,
tiếng trẻ con khóc,
tiếng cầu kinh,
và tiếng máy tàu hải tặc đuổi theo như tiếng ác mộng.
Có những người đã tới được bến bờ.
Có những người nằm lại giữa biển sâu.
Có những phụ nữ bị bắt đi rồi không bao giờ trở về nữa.
Mỗi lần nghĩ tới họ, Bích Phượng lại lặng lẽ chắp tay cầu nguyện:
- Xin cho những linh hồn chết ngoài biển được yên nghỉ…
Xin cho những người phụ nữ lưu lạc năm xưa, nếu còn sống, được bình an…
Xin cho họ một ngày nào đó còn gặp lại người thân…
Biển Đông năm ấy đã nuốt biết bao số phận.
Nhưng những người còn sống vẫn không quên rằng:
hai chữ “Tự Do” mà họ có hôm nay, được đổi bằng máu,
nước mắt, và những phép lạ giữa biển đen.

Nhận xét

Bài được quan tâm