“Đừng đẩy em xuống biển…” Tiếng khóc của những cô gái Việt trong mùa biển máu Thái !
Có những trang sử không được viết bằng mực.
Mà được viết bằng nước mắt, bằng máu, và bằng tiếng kêu cứu chìm giữa biển đêm không ai nghe thấy.
Những cô gái năm ấy đã bước xuống ghe với giấc mơ rất nhỏ:
được sống như một con người.
Nhưng Biển Đông trong mùa Thái Lan máu đã biến thành địa ngục.
Họ bị săn đuổi giữa biển khơi.
Bị chuyền từ tàu này sang tàu khác như món hàng vô chủ.
Có người lấy dầu nhớt bôi kín thân mình để được tha.
Có người ôm dao ngủ suốt nhiều năm sau đó.
Có người bị cột vào can dầu rồi quăng xuống biển giữa đêm đen.
Và đau nhất…
là nhiều người sống sót, nhưng linh hồn đã chết từ hôm ấy.
Bài này viết để thắp một nén nhang cho những người con gái Việt đã đi qua biển máu.
Để nhớ rằng:
Con đường tìm tự do của thuyền nhân Việt Nam không chỉ có sóng dữ.
Mà còn có những tiếng khóc chưa bao giờ dứt.
Có những đôi mắt đến già vẫn còn sợ bóng đêm.
Và có những lời van xin cuối cùng…
“Đừng đẩy em xuống biển…”
Có những chuyện của biển Đông, người ta chỉ dám kể nhỏ…
Vì mỗi lần nhắc lại, là một lần như bị ai cầm dao xoáy vô tim.
Những cô gái ấy… họ đâu mang tội tình gì.
Họ chỉ muốn sống. Chỉ muốn chạy khỏi chiến tranh, khỏi đói nghèo, khỏi một quê hương đã không còn đường thở.
Vậy mà biển cả lại đẩy họ vào tay quỷ dữ.
Tôi còn nhớ những cái tên ấy…
Như nhớ tiếng khóc giữa đêm mưa ngoài khơi Thái Lan.
Trương Thị G…
Người con gái được đi Canada sớm nhất trong nhóm.
Ngày còn ở trại tỵ nạn Songkla, cô ít nói, lúc nào cũng ngồi bó gối nhìn ra biển. Sau này có người hỏi sao cô không cười nữa…
Ai biết được một nụ cười đã chết giữa biển đêm từ lâu rồi.
Ngô Thị Quỳnh L…
Đi Pháp.
Nhưng trước khi đặt chân lên đất tự do, đời cô đã bị nhận chìm xuống tận đáy biển người.
Nguyễn Thị Thu N…
Đi Hòa Lan.
Cô từng nói nhỏ một câu mà tôi nghe xong không ngủ được suốt nhiều năm:
“Em sống được tới đây… chắc tại biển chưa muốn lấy em.”
Lúc đó, Thái Lan đóng cửa tỵ nạn…
Biển Đông trở thành cõi săn người.
Hải tặc kéo tới như bầy cá mập ngửi thấy máu.
Những chiếc ghe ọp ẹp của người vượt biên bị bao vây giữa biển.
Đàn ông bị đánh.
Người già bị đá văng xuống sàn tàu.
Con nít khóc ngất.
Còn những cô gái…
Trời ơi…
Họ bị lôi đi như món hàng.
Chuyển từ tàu Thái này sang tàu khác.
Hết nhóm này tới nhóm khác.
Tiếng khóc hòa với tiếng máy tàu.
Tiếng van xin chìm giữa sóng.
Có người lấy dầu nhớt bôi đầy người, đầy tóc, đầy mặt… chỉ mong mình trở nên dơ bẩn để thoát khỏi bàn tay thú vật.
Nhưng lũ hải tặc cười.
Chúng lấy xà bông tưới lên người các cô.
Dùng vòi nước áp lực mạnh xịt thẳng vào thân thể.
Không còn chút nhân tính nào.
Biển đêm hôm đó chắc cũng phải quay mặt.
Riêng Quỳnh L…
Khi được đưa vô trại tỵ nạn Songkhla, lúc nào trong người cô cũng giấu một con dao.
Không phải để hại ai.
Mà để nếu đêm xuống còn có ai bước tới…
Thì cô sẽ tự đâm mình trước.
Một người con gái mới đôi mươi…
Lại phải sống bằng nỗi sợ như con thú bị thương.
Nhiều tàu đầy cá rồi, không chuyển người qua tàu khác được nữa…
Bọn chúng cột nạn nhân vào can dầu 20 lít.
Rồi đẩy xuống biển.
Sống chết mặc bay.
Có người mất hút ngay trong bóng tối.
Có người còn ngoi đầu lên kêu cứu.
“Đừng bỏ em… đừng bỏ em…”
Nhưng giữa biển khơi…
Tiếng người nhỏ hơn tiếng sóng.
Và biển thì lạnh lùng.
Nhiều năm qua rồi.
Những cô gái ấy giờ tóc đã bạc, con cháu đề huề nơi xứ người.
Nhưng có những đêm mưa…
Họ vẫn giật mình vì tiếng máy tàu.
Vẫn sợ bóng đàn ông đi phía sau.
Vẫn không dám nhắc lại biển Đông.
Vì có những vết thương không bao giờ lành.
Nó không chảy máu ngoài da.
Nó nằm sâu trong linh hồn.
Tôi viết những dòng này mà như nghe lại tiếng khóc năm nào giữa biển đen.
Để nhớ rằng…
Con đường đi tìm tự do của người Việt tỵ nạn không chỉ có sóng gió.
Mà còn có máu.
Có nước mắt.
Có tuổi xuân của biết bao người con gái, đàn bà bị chôn xuống biển sâu.
Và có những linh hồn…
Đến chết vẫn không ai biết tên.
Phạm Sơn Liêm

Nhận xét
Đăng nhận xét