2 / 5 / 1984!!

2 / 5 / 1984!!
Lý Thụy Ý
    Khuya, choàng tỉnh...Chập chờn hoài không ngủ lại được...
    Hình như vương vướng...nhơ nhớ...
    Thôi chết! 2 tháng 5! 1984!
    36 năm trở thành "BIỆT KÍCH CẦM BÚT!"

    1 giờ sáng sau ngày Quốc tế lao động, Công an gõ cửa nhà tôi.
    Gần chục người, có cs khu vực!
    Lệnh bắt và khám xét khẩn nghi phạm hoạt động Gián điệp!
    Tôi lại vào tù dưới lệnh bắt có tiêu đề :"Độc lập - Tự do - Hạnh phúc!"
    3 giờ 30' sáng, thu quân sau khi vét đến mẫu giấy cuối cùng!
    Tôi quay nhìn má và hai đứa con nhỏ đang đứng nép vào Bà Ngoại.
Má tôi không khóc! Nhưng ánh mắt Má đầy nỗi niềm mà chỉ tôi mới hiểu! Đây không phải lần đầu tôi bị bắt!
Tôi đi giữa những người cs. Tay bị còng...Chụp ảnh từ nhà đến CA phường...chẳng biết để làm gì!?
Đêm Sài Gòn. Nhiều nơi đèn vừa tắt. Nhiều nơi bắt đầu sáng...
...Tôi nhìn. Cảm giác lâu lắm mới lại thấy Sài Gòn về đêm!
Phan Đăng Lưu! T.84! Tôi chẳng lạ gì khi thấy xe chạy về hướng chợ Bà Chiểu. Năm 78 tôi đã bị di lý từ Đà Lạt về đây!
Cửa sắt Biệt giam 4 mở. Tôi khựng lại một chút rồi bước vào...
Rã rời! Tôi quăng bịch quần áo vô góc, chẳng màng phủi bụi, nằm xuống bục xi măng...
...Và chẳng biết ngủ từ bao giờ!
Tiếng gõ cửa sắt! Rồi tiếng mở khóa lách cách làm tôi choàng dậy. Quản giáo gần như hét lên:
- Điểm danh! Giờ nầy mà còn ngủ hả?
Tôi lồm cồm đứng sát vách. Tư thế nghiêm.
Khi đi "làm việc", chấp pháp hỏi:
- Nghe nói đêm qua chị... ngủ rất ngon?! Bộ...chị không sợ hả?
Tôi thật thà:
- Ngủ ngon...vì không lo bị bắt...
Cảm giác ông ta cố nén nụ cười!
***

Cũng đêm đó, nhà của các Nhà Văn, nhà Báo Hiếu Chân- Nguyễn Hoạt, Doãn Quốc Sỹ, Hoàng Hải Thủy, Dương Hùng Cường, Ca sĩ- Luật sư Khuất Duy Trác cũng bị khám xét và các anh cũng đều bị xộ khám. Về Phan Đăng Lưu với LTY chỉ có Dương Hùng Cường, còn lại ở Chí Hòa...
Bắt đầu cho những buổi hỏi cung liên miên...
Họ gán tội Gián điệp! Cáo trạng đầu tiên rất nặng nề. Tôi bị đề nghị 15-18 năm. Nhà Văn Doãn Quốc Sỹ được cho là đầu vụ: Chung thân đến tử hình. Hoàng Hãi Thủy 20 năm...
Thỉnh thoảng anh em tôi lại "đổi chỗ!". Lần đầu qua Chí Hòa, vừa để "hành trang" xuống, cô trưởng phòng hỏi trổng:
- Án...nhiêu?
- 18!
...Tháng hả?
Tiếng chen vô:
- Chính trị làm gì có tù tháng!
- Năm!
Tôi đáp, mặt tỉnh bơ. Nhiều em trong phòng nhìn bằng ánh mắt "ngưỡng mộ"...Có tiếng chép miệng:
- Dữ! Ra là...hết đời!
.....................
................................

Tôi đã ra tù...mà chưa...hết đời!
Ra với biệt danh "Biệt kích cầm bút". Ra với hai người anh gởi xác trong tù! Nhà báo Hiếu Chân và nhà Văn Dương Hùng Cường! DHC chết nửa đêm về sáng, ở khu C. Người ta nói anh bị rắn lục cắn...Nhưng có trời mà biết!! Lao động báo tôi, nói thêm:"khi chết, anh khỏa thân...trong biệt giam quá nóng!"
Điều nầy thì tôi hiểu, tuy không chắc lắm!
Tôi ở khu B dành cho Nữ. Sau khi DHC đột tử, đêm ngủ tôi hay nhìn...ra cửa gió...
Sau "sự tự do...khi chưa được phép" của hai anh, chúng tôi nhận cáo trạng lần thứ 4. Lần nầy, tội danh...hạ xuống "tuyên truyền chống phá!"...và cũng không còn nghe nhắc án tử hình hay chung thân dữ dằn như trước!
Qua "tin hành lang" tôi được biết rất nhiều sự can thiệp trên thế giới dành cho chúng tôi. Có lần, chấp pháp nói với tôi:
- Các anh chị ngồi đây nhưng rất...vinh quang?! Chị có biết trong hộc bàn các cấp trên đầy thư can thiệp...
Tôi đã ra tù...nhưng được tự do thì không! Cuộc sống ở ngoài khó khăn vô cùng...
...Tôi gọi đó là "nhà tù lớn!"
...( muốn có ngày hai chén bo bo phải bù đầu tối mặt...Nhìn trước nhìn sau...chỉ lo bị bắt! )
Ra tù
Tuần một lần trình diện
Ngồi viết bản tự khai
Đã làm gì để sống
Đã gặp gỡ những ai?
Không cho được tạm trú
Không trả quyền công dân
Không cấp giấy đi lại
Dù...đi xa hay gần...!!
Ta thành "người quốc tế"
Ngay trên đất nước mình
Dù lý lịch vẫn để
"Người Việt - Dân tộc Kinh"
Hơn 30 năm ra tù, "BKCB" vẫn được "thăm hỏi" đều đặn...Dù biết thừa là...cả hai đều...chán nhau!!

SÀI GÒN - 2 / 5 / 2026

Nhận xét

Bài được quan tâm