“Xuân Nháy, Một Đời Xâm Nhập"
Có những người lính, nhắc tên lên là cả một bầu trời kỷ niệm hiện về…
Không phải vì họ nói hay.
Không phải vì họ thích kể công.
Mà vì sau lưng họ là quá nhiều lần đi mà không biết có ngày trở về.
Lê Thanh Xuân… anh em gọi thân thương là “Xuân nháy”, là một người như thế.
Một đời lính âm thầm đi giữa lằn ranh sống chết, công tác Bắc Bộ, từ rừng sâu Hạ Lào, Campuchia cho tới tận đường mòn Hồ Chí Minh… để hôm nay, những thằng lính sữa như tụi tôi còn được ngồi nghe lại chuyện đời binh lửa qua giọng kể bình thản của anh.
Tôi viết, không phải để thần tượng hóa một con người.
Mà để nhắc nhau nhớ rằng… đã từng có những người lính sống rất thật, rất gan lì, rất khiêm nhường giữa một thời máu lửa.
Và “Xuân nháy”… là một trong những người như thế.
LÊ THANH XUÂN, “XUÂN NHÁY”
Một cái tên mà anh em Đoàn 11 nhắc hoài không chán…
Nhiều người hỏi:
“Tại sao bài viết nào cũng thấy nhắc tới anh Xuân nháy vậy?”
Xin thưa… anh là tự điển sống, của một phần nha kỹ thuật, vì đời lính của anh quá dữ dội, quá nhiều chuyện để kể.
Một đời lính thật sự. Một đời sống giữa ranh giới sống chết.
Anh Lê Thanh Xuân, anh em gọi thân thương là “Xuân nháy”, gia nhập Đoàn 11 từ năm 1965… rồi đi cho tới ngày “đứt phim”.
Cả cuộc đời lính của anh gần như chỉ có hai chữ: “XÂM NHẬP.”
Bắc Việt có mặt anh.
Hạ Lào có dấu chân anh.
Campuchia có bóng anh.
Đường mòn Hồ Chí Minh, dọc biên giới, vùng tam biên… nơi nào hiểm độc nhất, nơi đó thường có Xuân nháy.
Đi công tác riết thành huyền thoại.
Nhưng điều anh em quý anh nhất… không phải vì thành tích, mà là cái khí chất rất lạ của anh.
Sống sót qua biết bao trận đụng độ, bao lần trực thăng bốc nóng, bao lần rượt chạy giữa mưa đạn… vậy mà chưa bao giờ thấy anh khoe khoang hay tự nhận mình giỏi.
Ai hỏi bí quyết sống còn… anh chỉ cười nhẹ:
“Tao nhờ ơn trên thôi mày…”
Nghe đơn giản vậy thôi… mà lạnh sống lưng.
Vì tụi tôi hiểu… những người từng đi công tác thật sự, mới hiểu mạng người nhỏ cỡ nào giữa rừng già và họng súng.
Anh Xuân nháy giàu kinh nghiệm lắm. Nhìn dấu rừng là biết có phục kích.
Nghe tiếng động là đoán được hướng địch.
Đêm ngủ, mắt thì nhắm, tai vẫn mở.
Máu lính trong người anh chắc chưa bao giờ nguội.
Mà lạ một điều… càng dữ dội bao nhiêu, anh càng hiền bấy nhiêu.
Tụi tôi là lính sữa, hân hạnh được cùng đơn vị với anh.
Lại may mắn sống gần anh hôm nay… nên mới có dịp ngồi “bà tám”, nghe anh kể chuyện đời các chuyến xâm nhập năm xưa.
Mỗi câu chuyện của anh không phải để khoe chiến công… mà là những mảnh đời còn sót lại sau chiến tranh.
Có những lần nghe anh kể… cả bàn cà phê im re. Không ai chen vô nổi.
Bởi có những người lính…
không cần quân phục nữa vẫn làm người khác đứng nghiêm khi nhắc tới tên mình.
Lê Thanh Xuân.
“Xuân nháy.”
Một bóng già Đoàn 11…
nhưng với anh em, cái tên đó chưa bao giờ cũ.

Nhận xét
Đăng nhận xét