Một Con Bò Có Bằng Giáo Sư Tiến Sĩ

Một Con Bò Có Bằng Giáo Sư Tiến Sĩ
Ph. Nguyen

Năm 2015, đài BBC tiếng Việt mở cuộc phỏng vấn tên Phó giáo sư tiến sĩ Vũ Quang Hiển về chính sách của Cộng sản Bắc Việt Nam (BVN) sau năm 1975 và về vấn đề tù binh Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hay Nam Việt Nam (NVN), được đăng thành 2 kỳ báo trên trang web BBC tiếng Việt.
Trên BBC ngày 18/4/2015 (kỳ báo1), tên Phó giáo sư tiến sĩ, dạy tại Trường Đại học Quốc Gia Hà Nội, dõng dạc tuyên bố:
- “Tôi nghĩ rằng sau chiến tranh, Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người. Bởi vì chính sách lúc ấy của nhà nước Việt Nam là chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc. Chính sách này đã công bố công khai ngay từ thời chiến tranh, chứ không phải sau hậu chiến mới có chính sách đó…”.
Phát biểu của tên phó giáo sư không khác gì mấy ông cán bộ Phường hay cán bộ Xã, học tập theo cái loa đài phát thanh Hà Nội sau ngày 30/4/1975.
Không biết 44 năm trước, tên Phó giáo sư này lên mấy tuổi và sống ở đâu? Y có sống ở miền Nam không để biết sự ngược đãi, cướp của, cướp nhà của CSVN.
Tên phó giáo sư có nghe câu danh ngôn bất hủ của một lãnh đạo CS Đỗ 10 khi vào được Sài Gòn:
“Nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta lấy, con ngụy ta sai”...
Tên phó giáo sư có chứng kiến cái cảnh đánh tư sản, đuổi dân đi kinh tế mới để cướp nhà, cướp đất của người ta không? Sự ngược đãi tràn lan trong xã hội, từ thượng tầng xuống tới làng xã.
Suýt nữa quên nhắc cho tên phó giáo sư rằng chẳng cần đi đâu cho xa, ngay tại Đại học, sau năm 1975, bảng xếp hạng tuyển sinh vào Đại học gồm 14 hạng, trong đó con ngụy quân ngụy quyền ở hai hạng chót thứ 13 và 14.
Sơ sơ như thế có ngược đãi với giới trẻ miền Nam không thưa ông phó giáo sư?
Sự ngược đãi của CSVN không thể nào kể hết cho xiết. Có một chuyện tiếu lâm thời danh được lưu truyền như thế này:
Sau khi Lê Duẩn chết, Lê Duẩn xuống địa ngục. Bị hành hạ khổ sở vì tội ngược đãi tàn bạo sau năm 1975, Lê Duẩn hỏi viên cai ngục làm sao thoát khỏi nơi chốn lao tù nầy. Viên cai ngục nói:
- “Dễ lắm! nhà ngươi phải sám hối tội ngược đãi, bạo hành ở miền Nam sau năm 1975. Nhà ngươi hãy đi lên cho hết các bậc thềm nầy, mỗi bậc thềm đọc to một tội, khi hết tội thì sẽ đến cửa thiên đàng. Mỗi lần lên một bậc, hãy nhớ dùng phấn đánh tréo làm dấu cho biết.”
Lê Duẩn nhìn bậc thềm mà mừng thầm, vì quá dễ. Y từ từ bước lên, đọc một tội của mình, và đánh phấn làm dấu. Tuy nhiên khi lên mãi các bậc thềm, Lê Duẫn xài hết cả một hộp phấn, rồi hai hộp phấn, cho đến khi địa ngục hết phấn, không còn phấn để viết, mà Lê Duẩn vẫn không thấy cửa thiên đàng, đành buồn bả quay về địa ngục …
Trở lại với tên Phó giáo sư tiến sĩ Vũ Quang Hiển. Tên phó giáo sư Hà Nội còn ba hoa chích chòe trên đài BBC:
- “Thế còn việc tập trung học tập hay cải tạo, tôi nghĩ đấy là để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ. Chứ không có nghĩa là một chế độ tù đầy.… Nếu nói là tù đầy, thì tôi nghĩ đó là một sự xuyên tạc.”
À! cái nầy tên phó giáo sư nói cũng có phần đúng. Chuyện đi học tập cải tạo và chuyện tù đầy có phần khác nhau, vì tù đầy còn có tòa án xét xử, định tội rõ ràng, xong có kêu án, có thời hạn ở tù và chỉ định nơi giam tù; thậm chí ác ôn như Cải cách Ruộng đất còn có Tòa án nhân dân, cho dù đây chỉ là một thứ tòa án rác rưởi.
Còn đi học tập cải tạo thì chẳng có tòa án! chẳng ai kết án! chẳng có thời hạn! chẳng biết giam ở đâu? chẳng biết khi nào về? nhiều khi đi mút mùa lệ thủy.
Khác nhau quá đi chớ! Trại tù có quy chế rõ ràng, còn trại học tập cải tạo là nơi giam giữ vô thời hạn, bạo hành, ngược đãi, trả thù, bóc lột tối đa sức lao động tù nhân.
Khẩu phần của một người học tập cải tạo rất thấp so với khẩu phần của một tù nhân CS dưới chính thể VNCH. (Trần Vỹ, “Đời sống trong trại giam miền Bắc”, đăng trong Vàng, Máu và Nước Mắt, Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do, Canada, 2000).
Trại cải tạo là một loại trại trừng giới ác độc tàn bạo nhất trong lịch sử Việt Nam.
Tên phó giáo tiến sĩ Đại học Quốc gia Hà Nội phải biết rằng chính sách học tập cải tạo không do đảng CSVN bày ra, mà chính sách này đã có lịch sử lâu dài từ quê cha đất tổ của CS, tức từ Liên Sô mà ra, thuở năm xửa năm xưa.
Sau đó Tàu cộng đem về khai triển, rồi bày cho Việt cộng học tập. Việt cộng chỉ việc vâng lệnh thi hành, tàn ác không kém các bậc thầy tý nào.
Cần nhắc lại là khi cướp được chính quyền năm 1917 ở Nga, CS Nga thiết lập chế độ cải tạo vào các năm 1918-1921 và hợp thức hóa bằng luật pháp năm 1933.
Tại Trung Cộng, chính sách “Lao cải” (tức lao động cải tạo) được chính thức hóa ngày 26/8/1954 và Hội đồng Chính phủ chấp thuận thủ tục thi hành chính sách lao cải vào tháng 8/1957. (Phạm Hữu Trác, “Tù cải tạo: Trình bày và phân tích dữ kiện”, đăng trong Vàng, Máu và Nước Mắt, Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do, Canada).
Tại Bắc VN, sau năm 1954, một số ít quân nhân, công chức không di cư vào Nam mà ở lại đất Bắc, liền bị bắt giam vào tù cải tạo. Chính sách cải tạo do quốc hội Bắc VN chính thức quy định vào năm 1961 trong nghị quyết 49-NQTVQH và thông tư số 121-CP của hội đồng chính phủ đặt ra các biện pháp thi hành nghị quyết này. (Phạm Hữu Trác, bđd.)
Mấy món ăn chơi này tên phó giáo sư Vũ Quang Hiển không lẽ chưa học tập? Chưa học tập mà mò lên tới phó giáo tiến sĩ! Không lẽ tên này thuộc loại “dốt chuyên tu, ngu tại chức”?
Ngoài ra, hình như trí nhớ của tên phó giáo sư chưa già mà đã cụt. Nên xin thêm ở đây chính sách học tập của Việt cộng theo tài liệu của nhà văn trong nước viết như sau.
Năm 1975, trước khi tấn công Sài Gòn, Ban Bí thư Trung ương đảng Lao Động từ Hà Nội đưa ra chỉ thị số 218/CT-TW ngày 18/4/1975, quy định chính sách đối với công chức và sĩ quan VNCH bị bắt như sau:
- “Đối với sĩ quan, tất cả đều phải tập trung giam giữ, quản lý, giáo dục và lao động; sau này tùy sự tiến bộ của từng tên, sẽ phân loại và sẽ có chính sách giải quyết cụ thể.
Những người có chuyên môn kỹ thuật mà ta cần thì có thể dùng vào từng việc trong một thời gian nhất định, nhưng phải cảnh giác và phải quản lý chặt chẽ, sau nầy tùy theo yêu cầu của ta và tùy theo sự tiến bộ của từng người mà có thể tuyển dụng vào làm ở các ngành ngoài quân đội.
Đối với những phần tử ác ôn, tình báo, an ninh quân đội, sĩ quan tâm lý, bình định, chiêu hồi, đầu sỏ đảng phái phản động trong quân đội, thì bất kể là lính, hạ sĩ quan hay sĩ quan, đều phải tập trung cải tạo dài hạn, giam giữ riêng ở nơi an toàn và quản lý chặt chẽ.” (Huy Đức, Bên thắng cuộc tập I, Sài Gòn: Osin Book, 2012)
Tên phó giáo sư còn giả nai làm như không biết:
- “Hai là đã không có nhà tù nào để giam cầm tất cả anh em sỹ quan binh sỹ quân đội Sài Gòn, cũng như (nhân viên) chính quyền Sài Gòn trước đây, trong nhà tù để mà đánh đập, để mà tra tấn, thì hoàn toàn không có.” (trích nguyên văn từ BBC ngày 18/4/2015.)
Khổ quá! lại phải tìm giùm nhà tù cho cái tên phó giáo sư Đại học Quốc gia Hà Nội. Theo Encyclopedia of the Vietnam War (Spencer C. Tucker, California, 1998), sau biến cố 1975, số sĩ quan, công chức và cán bộ Việt Nam Cộng Hòa bị bắt bỏ tù khoảng hơn 1 triệu người trên tổng dân số VNCH lúc đó khoảng 20 triệu người, tức 5% dân số.
Tất cả bị giam trên 150 trại tù trên toàn quốc. Trong số 1 triệu người bị tù, khoảng 165,000 người (tức 15%) bỏ mình trong các trại tù. (Orange County Register, số Chủ Nhật 29-4-2001, ngày 30-4).
Cộng sản hứa sẽ thả ra khỏi tù những ai học tập cải tạo tốt, nhưng không có tiêu chuẩn xác định thế nào là học tập cải tạo tốt để được thả, nghĩa là chẳng có luật lệ quy định thời gian giam giữ tù nhân. Còn việc thả tù hoàn toàn tùy cảm hứng của VC.
Rồi tiếp đó, trả lời phỏng vấn trên BBC ngày 20/4/2015 (kỳ báo 2), tên phó giáo sư Đại học Quốc Gia Hà Nội lại sủa về hòa giải hòa hợp dân tộc.
- “Nếu chúng ta tính mỗi thế hệ khoảng 20-25 năm, thì hơn một thế hệ, hai thế hệ đã ra đời sau chiến tranh đến bây giờ rồi. Thì những gia đình đó, con cái của họ, con em của họ vẫn có công ăn, việc làm bình thường, được học hành một cách bình thường…Và người ta có thể gả vợ, gả chồng cho nhau…. Thì tôi nghĩ sự hòa hợp ấy về cơ bản đã được giải tỏa.”
Đúng là cho đến 2015, đã 40 năm qua, ai cũng phải kiếm công ăn việc làm, vì không lẽ 40 năm qua, người ta ngồi không, nhịn đói chờ chết.
Bị ngăn sông cấm chợ, bị đổi tiền 3 lần, bị đánh tư sản mại bản, tư sản dân tộc, tiểu tư sản, tiểu chủ, bị cướp trước, giật sau, dân chúng cũng phải lo kiếm sống nuôi gia đình. Còn việc một số gia đình kẻ Bắc người Nam dựng vợ gả chồng cho con cái là chuyện bình thường trong cuộc sống xã hội, chứ đó không phải là chuyện hòa hợp hòa giải chính trị. Nói ngu thế mà cũng nói được thưa phó giáo sư tiến sĩ.
Nói chuyện hòa hợp hòa giải, là nói chuyện hòa hợp hòa giải chính trị và giữa ai với ai? Dĩ nhiên ở đây kẻ mở miệng kêu gọi hòa giải hòa hợp là nhà cầm quyền CSVN.
Còn đối tượng nhà cầm quyền CSVN muốn hòa giải hòa hợp là người Việt Nam, chứ ai vào đây. Hiện nay, có 2 thành phần người Việt : người Việt ở trong nước và người Việt ở hải ngoại.
Sau khi CS cưỡng chiếm Sài Gòn năm 1975, những người Việt có điều kiện, tìm cách ra đi tìm đất sống tự do khắp năm châu, đông nhất ở Bắc Mỹ.
Ngày nay, người Việt họp thành những cộng đồng đông đúc, có khoảng 3 triệu người, tuy nói tiếng Việt, viết và đọc được tiếng Việt, nhưng họ đã ổn định cuộc sống, đã là công dân các nước khác, không phải là công dân Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Giai đoạn khó khăn của họ đã qua. Bây giờ họ sống ở nước ngoài, làm việc cho nước ngoài, lãnh lương nước ngoài, đóng thuế cho nước ngoài, hưởng quyền lợi và tiện nghi nước ngoài…
Họ chẳng còn gì liên hệ gì đến nhà nước CSVN, họ chẳng có gì cần hòa giải hòa hợp với với đảng CSVN. Nếu vì công việc nhà, nếu phải về thăm gia đình, bà con còn ở trong nước, họ được đối xử theo quy chế người nước ngoài, luật lệ đối với người nước ngoài, và phải trả chi phí theo giá người nước ngoài, từ khách sạn, ăn uống, di chuyển, du lịch…
Nói tóm lại là họ chẳng có gì cần để hòa giải hòa hợp với nhà nước CSVN.
Vậy thì chỉ có hòa giải hòa hợp giữa nhà cầm quyền CSVN và dân chúng trong nước. Muốn hòa giải với người dân trong nước thì chẳng có gì khó, mà rất đơn giản!
Chỉ cần CSVN dẹp bỏ độc tài, ngưng đàn áp, để cho người dân tự do sinh sống thoải mái, tự do làm ăn, tự do chính trị, tự do báo chí, tự do tôn giáo, ngưng cướp đất, giải quyết khiếu nại kiện tụng một cách công bằng, và việc đầu tiên là phải ném giùm cái điều 4 Hiến pháp của CSVN vào cầu tiêu (xin nhớ giựt nước dùm!).
Cái điều luật lạ lùng nầy đặt CS ngồi trên đầu dân chúng Việt Nam. Đang ngồi trên đầu dân, đảng CS ngoan cố đời nào chịu bỏ điều 4 Hiến pháp. Thế thì làm sao hòa giải hòa hợp với dân chúng Việt Nam? Tên phó giáo sư Đại học Quốc gia Hà Nội này ngay cả sủa cũng thua cả chó!
Đảng CSVN còn nhân danh đất nước Việt Nam, ký kết những mật ước với Trung Cộng, nhượng bộ và bán nước cho Trung Cộng để duy trì quyền lực và quyền lợi, rồi bắt nhân dân Việt Nam gánh chịu hậu quả các mật ước đó, mà nhân dân chẳng biết mặt mũi là những mật ước gì?
Ngay cả trước khi qua Mỹ ngoại giao, Tàu khựa gọi viên tổng bí thư CSVN sang chầu rìa, thế là tên tổng bí thư CSVN phải lò mò sang xin triều yết, cúi đầu ký kết thêm nhiều hiệp ước do Tàu khựa soạn sẵn. Tồi đến thế là cùng.
Như thế mà làm sao hòa giải hòa hợp với dân chúng được? Còn ba cái đám cưới lẻ tẻ là chuyện nhỏ như con thỏ, chẳng nhằm nhò gì, làm sao gọi đó là đã hòa giải rồi.
Sao cái con vẹt hót líu lo như giọng lưỡi các viên chính uỷ phường xã nầy, lại có thể giảng dạy được sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội, nghe nói là tinh hoa của Việt Nam ngày nay nhỉ?



Nhận xét

Bài được quan tâm