Họ Đi Đâu ?
Đoàn người áo trắng trong ảnh đang khăn gói quả mướp rời Venezuela là các Nhà ngoại giao, tình báo, y tế của Cu Ba bị đuổi khỏi Venezuela.
Có ba điều để nói về chuyện này.
Một là
Trong vài chục năm qua, hai nước này thân thuộc như môi với răng. Đến nỗi đội binh bảo vệ Tổng thống cũng là người Cu Ba.
Mà nay thì đoạn tuyệt, lên máy bay Mỹ còn Mỹ chở họ đi đâu ta bàn sau.
Thứ hai.
Tổng thống Trump vừa minh chứng cho thế giới biết rằng, để phế truất một thế lực, không hẳn phải đem B 52 dội bom hoặc giáp lá cà chém giết nhau.
Cũng không phải dùng tên lửa siêu vượt âm hoặc vũ khí hoá học.
Chỉ cần chỉ ra cho họ (Là người Venezuela) biết rằng: Có những con đường khác để đất nước phát triển, là xong.
Thứ ba.
Trong cuộc chiến với Trung Quốc, không dễ chút nào khi hai nước đều mạnh và ở cách nhau một đại dương.
Nhưng bằng cách nhẹ nhàng rút ống thở là xong.
Trung Quốc đang sống vì phát triển công nghiệp, sống vì năng lượng mà lúc này, xoá mất cái chợ đen bán dầu rẻ của một ông Tổng thống kiểu Maduro thì giết nhau không bằng.
Cho nên, điều rút ra sau những biến động ghê gớm này là:
Hình mẫu một lãnh tụ mạnh mẽ là không phải là người xuất thân từ tướng soái mà mọi việc đơn giản hơn, là đẳng cấp của giới mà ta quen gọi là Lái buôn.
Hay lắm.
Hiệu quả lắm.
Trump tuyệt vời.
Nếu phải mô tả Trump trong thế trận nay thì nói gọn là: Tổng thống dành chiến thắng nhiều nhất và ít hao tốn nhân mạng nhất.

Nhận xét
Đăng nhận xét