Nhật Ký Yêu Nước : Công lý của kẻ "ăn cơm Tàu, thờ ma Tàu" : Khi Tổ Quốc nhỏ hơn cái ghế

Nhật Ký Yêu Nước
Công lý của kẻ "ăn cơm Tàu, thờ ma Tàu" :
Khi Tổ Quốc nhỏ hơn cái ghế

Phát biểu của bà Võ Thị Thu Thủy không chỉ là một sự lỡ lời; đó là một "lời tự thú" kinh điển về bản chất tồn vong của một chế độ. Khi một quan chức cấp cao thản nhiên mặc cả chủ quyền để đổi lấy sự bảo hộ cho Đảng, chúng ta hiểu rằng khái niệm "Tổ quốc" trong từ điển của họ chỉ là một món hàng ký gửi.
Cái giá của "Mùa Xuân Nghĩa Bóng": Nhu yếu phẩm đổi lấy linh hồn
Để có được cái gọi là "đại thắng" mùa xuân 1975, ĐCSVN đã chấp nhận một kịch bản vay mượn khủng khiếp. Không chỉ là súng đạn, gạo muối, mà là hơn 320.000 lính Trung Quốc (Chí nguyện quân) tràn sang hỗ trợ miền Bắc.
Sự thật cay đắng: Đổi lại những bao gạo và khẩu súng ấy, ĐCSVN đã phải "nhắm mắt" để "anh bạn tốt" chiếm trọn Hoàng Sa năm 1974.
Nghịch lý: Họ tự hào đánh đuổi ngoại xâm, nhưng lại rước một loại ngoại xâm khác vào nhà, cung phụng như ân nhân để rồi mất đi những mảnh thịt xương của lãnh thổ.
"Bạn tốt" và những nhát dao sau lưng
Lịch sử là một tấm gương phản chiếu sự trơ trẽn. Hãy nhìn vào chuỗi sự kiện "hữu nghị" mà ĐCSVN hằng ca ngợi:
1979: "Người anh em" xua quân tàn phá 6 tỉnh biên giới phía Bắc, giết hại hàng vạn đồng bào.
1988: "Bạn tốt" nổ súng thảm sát các chiến sĩ tại Gạc Ma (Trường Sa).
Trong bất kỳ quốc gia tự trọng nào, kẻ gây hấn phải bị lên án. Nhưng ở Việt Nam, chúng ta thấy một cảnh tượng quái đản: Xây nghĩa trang cho lính xâm lược Trung Quốc ngay trên đất Việt, hương khói nghi ngút, trong khi những tượng đài kỷ niệm cuộc chiến biên giới chống Tàu lại bị hạn chế, ngăn cấm hoặc làm cho mờ nhạt.
"Đảo nhỏ" và cái bóng khổng lồ của sự bán nước
Lời nói "Xin đừng vì vài cái đảo nhỏ... mà làm mất đi tình hữu nghị" là đỉnh cao của sự mạt hạng về tư duy chủ quyền.
Logic của kẻ hèn: Với họ, tấc đất của tiền nhân không quý bằng cái "chống lưng" của Bắc Kinh. Vì sao? Vì không có Đảng Cộng sản Trung Quốc, chế độ độc tài tại Việt Nam sẽ mất đi điểm tựa ý thức hệ cuối cùng.
Bán nước hay Giữ ghế? Họ gọi đó là "đối ngoại khôn khéo", nhưng nhân dân gọi đó là hành vi bán nước. Người ta không thể gọi là "hữu nghị" khi một bên liên tục xây đảo nhân tạo, kéo giàn khoan và đâm chìm tàu cá, còn bên kia thì cúi đầu van xin "xin đừng làm mất lòng nhau".
Khẩu hiệu "4 tốt" và "16 chữ vàng": Chiếc vòng kim cô
Chưa bao giờ tình "anh em" lại đắt đỏ đến thế. Để giữ được 16 chữ vàng, ĐCSVN sẵn sàng:
Dẹp bỏ tiếng nói yêu nước: Bất kỳ ai biểu tình chống Trung Quốc xâm lược đều bị coi là "phản động", bị đánh đập và bỏ tù.
Xuyên tạc lịch sử: Coi những mất mát chủ quyền là "vấn đề do lịch sử để lại" cần được giải quyết "kín đáo" giữa hai đảng.
Khi Đảng trở thành "gia nô" của ngoại bang
Khi bà Thủy nói rằng "nếu không có Đảng CSTQ chống lưng, Đảng ta không thể tồn tại", bà đã tát một gáo nước lạnh vào mặt những người vẫn tin vào huyền thoại "Đảng quang vinh muôn năm".
Hóa ra, sự tồn tại của Đảng không dựa vào lòng dân, không dựa vào sức mạnh dân tộc, mà dựa vào sự "bố thí" quyền lực từ phương Bắc. Một khi Đảng đặt sự tồn vong của mình lên trên chủ quyền quốc gia, thì cái Đảng đó đã tự tách mình ra khỏi dân tộc và trở thành một lực lượng chiếm đóng nội bộ.
Công lý nào cho những người lính đã ngã xuống ở Hoàng Sa, Trường Sa và Biên giới phía Bắc, khi những người lãnh đạo hôm nay coi cái chết của họ chỉ là "vài hòn đảo nhỏ" gây phiền hà cho tình hữu nghị?

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 276