Nhật Ký Yêu Nước : Đỉnh cao của sự trơ trẽn
Nếu nhìn vào các biểu ngữ đỏ rực giăng khắp nẻo đường mỗi dịp Tết, một vị khách ngoài hành tinh hẳn sẽ tin rằng Đảng Cộng sản Việt Nam chính là đấng sáng thế (Creator).
Phép cộng sai phân số: Đảng > Xuân > Đất nước
Cái trật tự ưu tiên trong khẩu hiệu "Mừng Đảng, Mừng Xuân, Mừng Đất nước" không đơn thuần là sự liệt kê. Đó là một bảng xếp hạng quyền lực:
Đảng đứng đầu: Vì không có Đảng thì làm gì có ánh sáng? (Theo lời loa phường).
Xuân đứng thứ hai: Một hiện tượng thiên văn học phải "xếp hàng" sau một tổ chức chính trị.
Đất nước đứng bét: Cái thực thể bền vững hàng ngàn năm, nơi nuôi dưỡng tổ tiên và con cháu, bỗng nhiên trở thành "kẻ đến sau" trong danh sách chúc tụng.
Đây là một sự vô lễ với lịch sử và xúc phạm thiên nhiên. Nó giống như việc bạn tổ chức sinh nhật cho con mình nhưng lại giăng biểu ngữ: "Mừng ông hàng xóm, mừng bánh sinh nhật, mừng con ra đời".
Sự "ký sinh" vào mùa Xuân
Tại sao không phải là "Mừng Đảng, Mừng Thu" hay "Mừng Đảng, Mừng Đông"? Đơn giản vì mùa Xuân là biểu tượng của sự đâm chồi nảy lộc, của hy vọng. Đảng đã thực hiện một cú "marketing ký sinh" ngoạn mục: Đánh tráo khái niệm. Họ mặc định rằng mọi niềm vui của cỏ cây, hoa lá khi vào mùa đều là do "công đức" của Đảng. Cách trả lời của nhà "trí thức" CSVN trong câu chuyện trên phơi bày một sự ngụy biện thảm hại: Khi không giải thích được bằng logic, họ dùng "nghĩa bóng". Cái nghĩa bóng ấy thực chất là một bức màn che đậy sự trống rỗng về chính danh.
"Còn Đảng, Còn Mình" – Lời tự thú của một công cụ
Câu khẩu hiệu của lực lượng Công an: "Chỉ biết còn Đảng, còn mình" có lẽ là câu nói thành thật nhất trong lịch sử chính trị Việt Nam.
Nó dẹp bỏ hoàn toàn cái bình phong "vì nhân dân phục vụ".
Nó khẳng định mối quan hệ "sinh tử" giữa kẻ cầm quyền và kẻ bảo vệ quyền lực.
Nhân dân ở đâu trong phương trình này? Câu trả lời là: Nhân dân là biến số có thể bị triệt tiêu, miễn là Đảng (mẫu số) và Công an (tử số) vẫn giữ được cái phân số quyền lực ấy.
Sự quái đản khi soi chiếu ra thế giới
Hãy thử tưởng tượng sự lố bịch nếu các quốc gia văn minh cũng học tập mô hình này:
Ở Mỹ: "Mừng Đảng Dân Chủ, mừng Giáng Sinh, mừng Hiến Pháp!"
Ở Anh: "Mừng Đảng Bảo Thủ, mừng mùa Hè, mừng nước Anh!"
Người dân ở đó sẽ không chỉ cười, họ sẽ đưa những chính trị gia treo khẩu hiệu đó vào bệnh viện tâm thần hoặc đuổi cổ khỏi nghị trường vì sự ngạo mạn bệnh hoạn. Nhưng ở Việt Nam, sự quái đản này được bình thường hóa bằng sự cưỡng ép.
Đỉnh cao của sự trơ trẽn
Những khẩu hiệu này là bằng chứng sống cho thấy một chế độ độc tài không chỉ muốn kiểm soát thân thể, mà còn muốn xâm chiếm cả thời gian và không gian tâm linh của con người. Họ muốn khi bạn thấy hoa mai nở, bạn phải nghĩ đến Nghị quyết; khi bạn thấy nắng xuân sang, bạn phải nhớ đến ơn Đảng.
Thế nhưng, có một sự thật mà những kẻ viết khẩu hiệu luôn lờ đi: Đảng có thể sinh ra và mất đi trong vài thập niên, nhưng mùa Xuân và Đất nước là vĩnh cửu. Việc đặt cái tạm thời lên trên cái trường tồn chính là biểu hiện rõ nhất của sự tự cao tự đại trước khi đi vào bóng tối của lịch sử...!

Nhận xét
Đăng nhận xét