Nhật Ký Yêu Nước : Hai Chỉ Vàng Của Chị Dung Và Cái 'Lỗ Hổng' 142 Tỷ: Ai Diễn Giỏi Hơn?

Nhật Ký Yêu Nước
Hai Chỉ Vàng Của Chị Dung Và Cái 'Lỗ Hổng' 142 Tỷ:
Ai Diễn Giỏi Hơn?

FB Nhật Ký Yêu Nước
Trong khi hệ thống báo chí chính thống đang bận rộn ca ngợi "Chị Dung Metro" như một biểu tượng của sự tiết kiệm thông thái, thì một con số khác lặng lẽ hiện ra như một cái tát vào mặt những bản tin PR hào nhoáng: Metro Bến Thành - Suối Tiên lỗ 142 tỷ đồng chỉ sau 6 tháng.
Phép màu kinh tế mang tên 'Chị Dung'
Câu chuyện về chị Phương Dung, người tiết kiệm được hai chỉ vàng nhờ đi Metro, được báo chí tung hô như một kỳ tích của thời đại mới. Người ta vẽ ra viễn cảnh màu hồng, nơi mỗi chuyến tàu không chỉ chở khách mà còn chở cả sự thịnh vượng cho túi tiền cá nhân.
Nhưng hãy khoan, nếu chị Dung tiết kiệm được vàng nhờ Metro, thì tại sao Metro lại "tiết kiệm" được của nhân dân tới 142 tỷ đồng tiền lỗ? Phải chăng chị Dung tiêu tiền túi nên biết xót, còn các "ông chủ" Metro tiêu tiền thuế nên cứ vô tư mà... lỗ?
Nghệ thuật tuyên truyền: Đánh bóng một cái 'thùng rỗng'
Việc dùng hình ảnh một cá nhân để khỏa lấp sự thất bại của một hệ thống là chiêu trò không mới, nhưng ở đây nó đạt đến độ nực cười. Báo chí cố gắng thuyết phục dân chúng rằng Metro là một "món hời".
Sự thực thì sao? Càng nhiều người đi (theo lời báo chí), Metro lại càng lỗ. Trong kinh tế học thông thường, quy mô càng lớn thì chi phí đơn vị càng giảm. Nhưng ở nền "kinh tế thị trường định hướng..." này, Metro dường như vận hành theo một quy luật vật lý riêng: Tàu càng chạy, túi tiền của người dân càng thủng.
Tiền lỗ 142 tỷ lấy từ đâu?
Câu hỏi này đơn giản nhưng đau đớn. Tiền lỗ đó không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ ví của những người dân lao động (kể cả những người chưa bao giờ được nhìn thấy cái ga Metro) vào cái "hố không đáy" mang tên đầu tư công.
Người dân "tỉnh" lắm. Họ hiểu rằng:
Chị Dung lời 2 chỉ vàng là thực tế của cá nhân chị.
Nhưng cả triệu người dân đang phải "gánh lỗ" cho cái dự án đắp chiếu cả thập kỷ, đội vốn nghìn tỷ, và giờ là lỗ vận hành.
'Cha chung không ai khóc' hay 'Túi riêng ai nấy đầy'?
Người ta thường nói lỗ vì "phục vụ nhân dân". Nhưng nhìn vào cách chi tiêu, cách quản lý và những khoản chi phí "ngoài luồng" của các tập đoàn nhà nước, người ta thấy rõ đó là mô hình: Lỗ thì dân chịu, lãi thì đại gia hưởng, mà chưa có lãi thì hoa hồng dự án đã nằm gọn trong túi ai đó rồi.
Metro không thoát được cảnh lỗ vì nó không được quản lý bằng tư duy kinh tế của "chị Dung" – người biết quý trọng từng đồng lẻ mình làm ra. Nó được quản lý bằng tư duy của những kẻ ngồi trên đống tiền thuế, coi việc lỗ là "chuyện đương nhiên" của các dự án công ích.
Chúc mừng chị Dung đã có thêm vàng trong hũ. Nhưng có lẽ chị nên nhắn nhủ các ông quản lý Metro một câu: "Các anh bớt diễn trên mặt báo lại, học cách tiêu tiền sao cho đừng để dân phải trả giá thay cho những yếu kém và sự tham lam núp bóng đầu tư."
Sự thật không nằm ở những bài PR long lanh, nó nằm ở con số 142 tỷ đỏ chót trên báo cáo tài chính. Đừng tưởng đem vài chỉ vàng ra là che được cả một ngọn núi nợ!

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 276