Kỷ Nguyên "Vươn Mình" - Khi Tết Trở Thành Mùa Thu Hồi ...!
“Kỷ nguyên vươn mình” dưới thời Tô Lâm không bắt đầu bằng cải cách, mà bằng thu hồi. Thuế chồng thuế, xe bị tịch thu, vàng bị kiểm tra, tiền phạt tăng vọt, tất cả diễn ra đúng mùa Tết, thời điểm nhạy cảm nhất với đời sống người dân. Trên giấy tờ, đó là “siết kỷ cương”. Ngoài đường phố, đó là cảm giác bị vét sạch.
Tết vốn là lúc dân thở, nhưng trong kịch bản này, Tết trở thành phép thử sức chịu đựng. Mỗi biên bản là một lời nhắc: quyền lực có thể chạm tới từng chiếc xe, từng sợi dây chuyền, từng phong bao lì xì. Luật được áp dụng linh hoạt, đủ rộng để ai cũng có thể sai. Khi cái sai trở nên phổ quát, sự phản kháng tự co lại.
Mục tiêu không chỉ là ngân sách. Đó là tâm lý. Khi người dân quen với việc mất mát vào thời khắc đoàn viên, họ sẽ học cách im lặng nhanh hơn. “Vươn mình” vì thế không phải là nâng cao đời sống, mà là nâng cao mức độ phục tùng. Thu hồi tài sản là phần nổi; thu hồi niềm tin mới là phần chìm.
Nghịch lý là mọi thứ đều được gắn nhãn phát triển. Tịch thu được gọi là lập lại trật tự, tăng thu được gọi là hiện đại hóa. Nhưng trong đời sống thực, cái được cảm nhận rõ nhất là sự bấp bênh. Khi người dân không chắc ngày mai mình còn giữ được gì, họ sẽ ít dám hỏi “vì sao”.
Trong kỷ nguyên ấy, “vươn mình” có thể là khẩu hiệu. Còn với nhiều gia đình, Tết chỉ còn là mùa đếm lại những gì vừa bị lấy đi, và học cách chấp nhận như một điều bình thường...!

Nhận xét
Đăng nhận xét